tôi đã chạm Việt Nam theo cách của
một người từ xứ sở rất xa xôi
tôi đang chạm Việt Nam theo cách khác
dù biết đâu có thể đã muộn rồi
tôi sẽ chạm tuổi thơ em sợ hãi
nỗi sợ mà em không thể vuợt qua
em đâu biết tôi cũng mang nỗi sợ
mình không thay được nỗi sợ trong em
tôi sẽ chạm những thời em mới lớn
để cảm thông tranh đấu với ghen hờn
tôi sẽ chạm em lạnh lùng vỏ bọc
để rùng mình
em cũng quá cô đơn
tôi chạm lại cuộc đời
em có biết
bắt đầu từ hơi ấm của em
dù có thể nó phai tàn chóng vánh
niềm cảm ơn tôi vẫn giữ trong lòng
em chạm lại được gì khi tôi đến
sẽ mất gì trong những lúc tôi đi
giữa chúng ta không có lời trách móc
nhưng tình yêu là gì nhỉ
là gì?
14.08.05
===========================================
Xong một bài thơ, có thể tác giả còn ở lại trong nhân vật, có thể đã đi ra ngoài trang giấy, ngoài màn hình, ngoài chữ, ngoài tâm hồn người đọc... Cuộc sống ngoài chữ có thể dễ dàng hơn, có thể khắc nghiệt hơn, có thể nhàm chán hơn, có thể hứng thú hơn, tùy lúc. Cuộc sống của kẻ chỉ chuyên tâm viết hoặc của kẻ chỉ chú tâm không viết bất hạnh hay hạnh phúc hơn cuộc sống của kẻ vừa viết vừa không viết? Câu hỏi vẫn chỉ có một đáp án: Sự lựa chọn hòa quện với sự nhạy cảm.