Giang cánh ngang sông
Bên chân rặng núi vươn những ngón tay dệt nên những đám mây
Xuôi trên mặt nước nơi hạt bụi không có cách nào để bám đây
Con cá màu cam nhảy đưa cái đẹp cho điều ta cảm thấy
Mỗi khi thấy tự do mọi vật đều làm vậy
Em hét lên tiếng cười và giang cánh ngang sông
Vui buồn trong đầu anh thấy chúng đang trông
Nếu không có người khác mỗi ngày chúng ta sẽ càng rỗng
Anh không muốn nói gì nhiều trong chiều không gian lay động
Đôi mắt em khép lại
Giờ em là cô thợ may mộng