GIẾNG
Hôm nay, mệt mỏi rời cái bàn phím, hắn nặng nhọc leo lên tầng bốn, nơi con chó nhỏ đã gieo mình qua lan can trong một buổi trời mưa. Hôm con chó tự tử, hắn không có nhà, chỉ nghe mọi người kể lại thấy nó nằm dưới đất, bên gốc hoa sữa, lúc đó hoa sữa chưa tàn, còn thơm mùi cay ngái? Con chó nhỏ bị nhốt trong một mảnh vườn tí xíu trên tầng cao nhất, toàn cây cảnh và bồn chậu, ngăn cách với con người bằng một cái cửa kính. Hồi trước, thi thoảng thấy thương thương con vật nhỏ bé, mắt to, ướt, cụt đuôi, chân dài ngoẵng và tai vểnh như con hoẵng non, hắn mở cửa chơi bóng với nó hoặc thòng xích vào cổ dắt nó xuống đường. Nó chạy nhảy, sục sạo như điên mà không bao giờ thỏa thuê, phải giằng xích kéo đi lệch xệch. Đêm đêm, có lúc con chó bé nhỏ hiếu động bỗng hú dài như một con sói đã già đời trong cô độc. Kẻ yếu bóng vía chắc dễ rùng mình liên tưởng đến một cái gì đó bất thường... Rồi nó được đổi chủ, được đem cho một ông độc thân. Ông này có bạn mới nên cưng lắm. Toàn mua thịt bò cho ăn. Dần dà, ông này bận đánh bạc thâu đêm suốt sáng, đi biền biệt làm con chó đói ăn, gầy rộc. Cảm thấy mình không đủ khả năng và trách nhiệm để nuôi nó, ông này đem trả lại. Trong khoảng thời gian gần ngày con ******** yểu, hắn đi vắng. Dăm bận tạt qua nhà, bước lên tầng bốn lấy quần áo, ngó con chó cào cào vào tấm kính, đôi mắt van vỉ, tự dưng lại đi xuống, không muốn mở cửa cho nó và xoa đầu theo kiểu bố thí tình thương. Tiếc là lúc đó hắn buồn nên không hiểu, con chó nó không cần danh dự, chỉ cần vuốt ve, tự do. Được thế là nó sung sướng với kiếp chó suốt đời. Bỗng muốn làm kiếp chó, lại thôi. Làm người thì biết mình là người, làm chó đâu biết mình là chó. Có thể ý thức được mình là khổ hơn nhưng khổ với sướng là thế nào, biết đâu khổ sướng hơn sướng? Không, hắn biết sướng vẫn sướng hơn chứ. Nhưng không có cách an ủi kia thì sao đành sống tiếp trong nỗi khổ loài người.
Thế rồi, con chó tìm đến địa ngục hoặc thiên đàng của chó hoặc vĩnh viễn tịch diệt. Nghe kể lại, hắn bình thản, đã quá quen với cảnh người chết, người tự tử đầy rẫy và không ngại ăn thịt chó chấm mắm tôm. Nhưng hắn biết, mình lại mất thêm một cái gì đó, và được thêm một nỗi đau, một chút gì nuối tiếc. Một chút thôi, để không tự hành hạ, xỉ vả mình?
Ở ngoài vườn, có một cái thang. Hãy bỗng nảy ra ý định trèo lên mái lợp kim loại. Lúc trèo thang, cơ bắp đau nhói, đi thẳng thì không sao, cứ leo cao là lại trục trặc, nhưng quen rồi, có hề gì. Hắn nằm trên mái lợp thoải thoải, an toàn, hai bên mái xuôi xuống được chặn bởi hai vách tường nhà hàng xóm không biết mặt ai vào với ai. Yên vị, ngó lên bầu trời. Lâu lắm rồi mới nhìn thấy một bầu trời rộng rãi thế này. Không có sự hoàn hảo. Vẫn có những mái nhà cao hơn lọt vào tầm mắt, che chắn phần mênh mông còn lại của vòm mây. Mây xanh, mây trắng, dìu dịu, mặt trời chưa đến độ hấp hối vẫn còn lóe lên những tia rực rỡ, khỏe mạnh. Lúc lúc lại bị đám mây bay qua che mất, rồi lại ló ra, hồng hào. Hắn bỗng thấy đôi mắt mình có nhiều hư hại. Biết là hỏng nhưng không ngờ hỏng đến thế này. Không còn cảm giác tâm hồn trực tiếp hấp thụ cảnh vật, mà như có một lớp màng trong nhưng có vài chỗ xước, lõm nhỏ li ti như bề mặt một viên bi ve không hoàn mỹ. Và vô vàn những cái gì đó nhỏ li ti như những con giun điện chạy loằng ngoằng khắp không gian, như sự nhìn của người bị đấm vào mặt sau một thời gian vẫn còn hoa mắt. Hắn bỗng nghĩ nếu có ông bác sỹ nào nghe miêu tả chắc cũng đoán ra bệnh gì, như người ta vẫn hàng ngày khám phá ra căn bệnh của nhiều người sau khi họ đã chết rồi. Hóa ra, bây giờ, tìm ra bầu trời rồi cũng tận hưởng thật khó. Thây kệ, ?oméo mó có hơn không?. Nếu không có đôi mắt chết tiệt thì có lẽ hắn đã khoan khoái hơn thế này rất nhiều. Nhưng việc nằm đây cũng đã là sung sướng hơn nằm ở chỗ khác. Hắn ngắm mây mãi. Nhận ra lại lâu rồi mình không được lãng mạn ở bên ngoài thế giới tưởng tượng. Tiếng còi xe, người ngợm nhỏ đi nhưng cũng lắng nghe không ra tiếng chim nào hót nơi gió bắt đầu lộng và mặt trời đang thoi thóp.
Không. Cuối cùng vẫn phải thú nhận đâu có bay bổng nổi khi nằm ở cái mái tôn lạnh lẽo và cứng ngắc ngó bầu trời tẻ nhạt này. Thưởng ngoạn phải là nằm trên một bãi cỏ rộng và êm kia, trên đầu có cây cối, hoa tàn lá rơi, chim hót, trời hồng như chiếu trên tivi kia. Đúng là đồ ?ođược voi đòi tiên?! Đâu có, làm con voi một mình một gầm trời (gậm giường trời) này sung sướng nỗi gì. Nếu sung sướng, hắn đâu có phải leo lên nằm lạc lõng nơi đây khi vẫn còn gia đình, vẫn còn bè bạn, khi trời đẹp nhường kia mà đi đá bóng thì sung sướng biết bao. Nhưng hôm nay chưa phải ngày đá bóng với anh em, chân cẳng gân cốt cũng đã rã rời, sân bãi không thấy có. Linh hồn hắn muốn bay nhảy nhưng khoảng không yên ả đã chật hẹp và đôi cánh đã xơ xác lắm rồi.
Nằm đây, ngắm mây trời sinh tồn, biến chuyển, hắn nghĩ mình như một con cá dưới đáy hồ nhìn những tảng băng trôi lững lờ phía trên. Băng sẽ đóng lại hay tan đi? Rồi nhìn chếch lên những mái lợp màu đỏ quạnh nhà bên cạnh cao hơn dốc xuống, lại tưởng tượng như đang nằm dưới một đáy vực, một cái đáy giếng chứ không phải một cái nóc nhà. Không bi quan, đơn thuần chỉ là một sự liên tưởng.
Lại nghĩ về cái trách nhiệm, với gia đình, với loài người, với ngày mai? biết là nó trừu tượng nhưng cứ thấy nó thật mới đau đầu. Chi bằng những lúc hiếm hoi thế này cứ làm thế nào để sướng cái thằng tôi để nó có sức mà sống theo cái cách của nó. Nằm ngủ nhé. Ừ, nhắm mắt lại dù biết không phải muốn là ngủ được. Cái hắn cần đâu có phải là nhìn ngắm mà chỉ là những mảnh đời thôi liên tục đập vào mắt. Nghĩ thế nào, hắn xoay ngược đầu đuôi trên mái lợp, chân chĩa lên trời, đầu chúc xuống đất. Nhắm mắt lại, thấy một màu đỏ ối. Đoán là máu dồn xuống mắt, xuống màng mi? Nằm được lúc thì chiều đã tắt, lạnh, thôi thì chui xuống.
Hắn an ủi tấm thân lấm láp, bụi bặm của mình, dù sao đây cũng là một khám phá mới về một chốn để thở. Một nơi để nghỉ ngơi không phải ai cũng có. Và một nơi phải nói là đẹp để nằm chết nếu cần.
Bậy! Đêm nay MU gặp Real?
Đau thì đau cũng phải xem chứ, nhịn lâu lắm rồi. Xin lỗi mắt!
16.04.03
linh
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗