Giờ, nếu có súng, anh không biết bắn ai khi hư vô đã đến, dù nó và loài người có
Giờ, nếu có súng, anh không biết bắn ai khi hư vô đã đến, dù nó và loài người có xứng đáng hay đồng lõa với nhau hay không. Em đừng sợ. Những thứ gây sát thương đang bay rào rào trong không khí. Côn trùng đứt cánh rơi lả tả và cả lông chó nữa... Em đừng sợ. Anh chỉ còn nghe tiếng Rock.
Trong sự lặng im của Rock, anh nhìn thấy phía xa, những người nông dân đang gù lưng gặt lúa. Có một con diều. A, có một con diều. Đứa nào thả thể nào cũng bị đánh cho quắn đít. Đây đâu có phải lúc nông nhàn. Nếu họ nhìn thấy nơi đây, họ sẽ không oánh nó. Chỉ có nó là đang đúng.
Anh thì đang sai nhưng anh cũng đang nhàn rỗi. Thời gian của mỗi con người không giống nhau. Anh xin lỗi. Vì ngay cả lúc này, anh vẫn không dành trọn tâm trí cho em, cô nàng bướng bỉnh sao tự dưng lại khóc?
...
Một mùa âm nhạc nữa thôi thúc tôi mở mắt ra. Nó hay đến nỗi mỗi người không mở mắt ra để xem ai là những nhạc công kỳ diệu ấy thì sẽ chết không nhắm mắt.
Sao hôm nay mưa rơi lại rộn ràng và bình yên đến thế. Kìa ông bà, kìa bố mẹ, kìa những người thân, kìa những người tôi không biết mặt, và kìa em yêu ngốc nghếch, tại sao mọi người lại khóc?
20-23 & 25.09.05