Giữa cánh đồng có một lỗ hổng
Là trái tim mình trống
Côn trùng bay qua lồng ngực
Gió xoáy vòng rồi thoát ra
Khi mình di chuyển khoảng trống ấy
Di chuyển theo như là số phận
Nó vẽ một đường ống
Mà Mario có thể lạc mãi
Mình lấy tay bịt nó lại
Nhưng không thể
Như phải đi mãi qua ngọn giáo dài bất tận