goldmun, cảm ơn bạn và đặc biệt là lời "không chúc" của bạn
thật ra, thì dù có chúc hay không thì đối với tôi hay bất cứ ai tương tự như tôi, sự không thuận buồm xuôi gió là lẽ rất tự nhiên, chuyện Tái Ông chẳng phải của riêng Tái Ông...
nói ví von một chút thì tôi đi theo gió mà gió không phải lúc nào cũng yên bình
tôi sống và hy vọng, hy vọng nó là cái bóng mát để nghỉ khi mệt mỏi lúc đi đường, không như kỳ vọng là con dao găm dí sau lưng, ngừng lại là bị đâm
tôi chỉ cần những lời đồng cảm, tôn trọng, chân thật của những người (không hoặc chưa có nhiều) như bạn
tặng bạn một bài mà tôi thấy bạn là một trong những người có thể thưởng thức nó
bài này tôi gõ lại theo trí nhớ, chưa chắc đã chính xác lắm, có thể sau này bạn sẽ gặp lại nó hơi khác một chút:
SỐNG
nào đâu cứ phải ích kỷ
viết thơ bản ngã mới hay
trong một triệu thằng say rượu
một người viết được thơ cay
lương tâm một triệu tên cướp
chẳng bằng một gã ăn mày
một triệu triệu năm giông tố
không bằng một giọt heo may
một triệu lần ân và ái
chả bằng một cái chạm tay
một triệu hôm qua ám ảnh
chẳng bằng nỗi nhớ hôm nay
chỉ một lần ăn thịt chó
sẽ băng hoại kiếp ăn chay
lung lay theo nhịp lung lay
sẽ chẳng bao giờ lung lay
2002