Và coi đó một hành trang vào đời
Trời hanh đào vàng rã rời
Tâm hồn thân xác tả tơi dạn dày
Bãi vàng cho đến hôm nay
Ở đâu trong não khi ngày lên rêu
Mỗi ngày thời gian quét đều
Khua bao nhát chổi trêu trêu cái gì
Thời gian vẫn khẽ lầm lì
Khua thêm nhát chổi như đì chúng ta
Quét đi trí nhớ làm quà