Anh mang đi một kỹ năng
Đó là thơ phú không thằng nào hơn
Anh đi không ai cô đơn
Vì thơ ở lại bôi trơn tháng ngày
Mỗi khi thấy cái gì hay
Là ta cảm thấy một ngày trơn tru
Văn chương là một phạm trù
Vừa lay tỉnh lại nhẹ ru tâm hồn
Anh mang đi loại trí khôn
Đã lưu ở những nụ hôn trong từ
Hôn em như như như như
Như không gì cả như ừ được thôi