đứng lại trong chiều và anh đã
thấy nhiều khi mình ngu ngốc vô cùng
nhắm mắt lại và anh nghe vũ trụ
hé môi cười như hạt cát bao dung
anh đã đá bóng thua còn đánh nguội
đã lười yêu còn trách em hững hờ
đã hèn nhát còn nhân danh cái đẹp
đã hợt hời còn đến quấy rầy thơ
đáng nhẽ anh đã nằm im trong cỏ
nghĩ triền miên về lố bịch của mình
nhưng tại sao quanh anh toàn đường xá
ai cũng thúc còi như uống phải đô-ping
21.04.05