giao thông Việt Nam quá bệnh hoạn
hiếp dâm hồn những kẻ tham gia
mỗi ngày em mệt mỏi về nhà
được giải thoát bởi tiếng dương cầm. một
hôm chúng trở nên nhỏ đến độ em không còn nghe thấy nữa
hoặc là cộ xe và tiếng thét của chúng đã gặm sạch những vành đai nhà và cây bao quanh và đang há miệng đớp cửa sổ
hoặc là chúng thành lập một vương quốc trong đầu em và sẵn sàng xua đuổi, tiêu diệt những âm thanh khác loài mon men muốn vào
hoặc là trong em nổi một cơn bão của sự uất hận: đựt mệ đời, đựt mệ thằng tổng giám đốc, đựt mệ bọn giao thông công chính, đựt mệ lũ tham nhũng sinh mệnh của người khác, đựt mệ anh, đựt mệ tôi...
và tiếng kêu cứu
của cây đàn dành bản nhạc cho em bị mất máu vô ích những nốt nhạc
của đứa trẻ bị tống lên xe và mất tích trong rừng rậm phương tiện chuyển động và bất động trong một trận tắc đường xuyên lục địa xuyên ngôn ngữ chụp từ trên cao cho ra bức ảnh trò xếp hình đẫm máu
của đứa con gái mười lăm tuổi của em đột ngột sợ hãi quặn thắt ghì chặt ngón nhẫn trái làm phím son nửa rên rỉ nửa ré lên khi kinh đến quá trễ...
không lọt được vào em
03.04.06