← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 23 tháng 3, 2010
Hoa đá
Rồi thì cô cũng tìm được cách hòa giải với nỗi cô đơn: trồng cây. Mảnh vườn của cô chỉ là những bồn nhỏ bằng xi măng, bình gốm vỡ, hộp nhựa, lon nước ngọt mài bong ngọn. Cô không có nhiều tiền. Chi tiêu rất dè sẻn. Lảng tránh hội hè. Dành dụm cả cho đứa em ăn học. Những buổi chiều trống trải và kiệt sức thật kinh khủng. Bóng tối êm dịu mà đè nặng. Nó kéo các nhà cao tầng lại với nhau như những con trăn khổng lồ siết chặt con người. Căn phòng của cô ở tầng thấp. Bầu trời trở nên xa xỉ không với tới. Cô không dám lang thang ngoài phố. Cô không đẹp nhưng thẩm mỹ của đám du đãng rất thấp. Cô không sang trọng nhưng dân nghiện nhìn mọi thứ đều ra tiền. Với lại, dù đó chỉ là những nỗi sợ hoang tưởng, đi giữa phố đầy đôi lứa thì cũng như đi vào không gian của nghệ thuật sắp đặt và nghiễm nhiên trở thành vai chính bị bỏ rơi. Cô viết một câu chuyện có tên là “Thưa ngài tổng thổng”. * Thưa ngài tổng thống 1. - Thưa ngài tổng thống, xin ngài hãy xem xét lại. Hợp đồng này, về mọi mặt, có lợi cho cả hai nước, đặc biệt là về phía chúng ta. Họ có nguyên liệu thô, chúng ta chỉ việc chế biến. Tỷ số lợi nhuận giữa ta với họ trong trận đấu này là 8-2. Ngay lập tức, chúng ta sẽ có thêm 20.500 việc làm và... - Trận đấu à, hay đấy. Nhưng tôi không có thời gian nghe các số lẻ, làm tròn số đi. - Dạ vâng. Nhờ có thêm 21 nghìn việc làm và có thể hơn nhiều nữa, chúng ta sẽ an ủi được rất nhiều vụ biểu tình. Giao thông sẽ được giải tỏa đáng kể và chống được lãng phí 800 nghìn tiếng làm việc mỗi ngày cũng như 14 triệu đô la nhiên liệu hao phí mỗi tuần khi các phương tiện phải nổ máy tại chỗ. Chưa kể, chúng ta sẽ tránh được một thảm họa môi trường mà nếu cứ đà này sẽ xảy ra trong 2 tháng tới. - Không, tôi không thích. Điều này sẽ làm dân chúng mất dần thói quen vượt khó. Đó mới là trận đấu thực sự hấp dẫn của dân tộc ta. - Thưa ngài, nước bạn rất thất vọng và bất bình. Họ đã hoàn toàn hy vọng và đã chuẩn bị rất nhiều dự án. Nếu chúng ta từ chối, dư luận quốc tế cũng sẽ lên án chúng ta bỏ lỡ một cơ hội bình thường hóa quan hệ có tầm quan trọng thế kỷ. Nguy hiểm hơn, các nước láng giềng của họ cũng đang chăm chú theo dõi và có thể hùa theo họ tẩy chay chúng ta. - Ha ha ha, đã nghèo còn làm cao, châu chấu đá voi. - Nhưng đằng sau họ còn có Nga và Mỹ. Ngài biết đấy, họ vừa bắt tay với nhau sau thời kỳ chiến tranh lạnh và chạy đua vũ trang kéo dài. Ngài cứ tưởng tượng hai người tình dỗi nhau mà xa cách thì khi làm hòa thắm thiết, cuồng nhiệt thế nào. Chúng ta thực sự không nên liều lĩnh gây ra thêm một cuộc chiến tranh lạnh với họ. - Hừ, tưởng gì chứ, chơi trò chiến tranh lạnh với chúng ta chỉ tổ thiệt thân. Thời tiết khắc nghiệt giúp chúng ta chịu lạnh giỏi hơn. - Nhưng không chỉ họ bị thiệt, chúng ta cũng bị thiệt. Vì chúng ta có thể lợi hơn rất nhiều nên cũng có thể thiệt hơn rất nhiều. Ngoài ra, chúng ta đang bị báo chí và dư luận nước ngoài công kích vì tạo điều kiện cho nghèo đói, tệ nạn tại nước nhà và nạn khủng bố tại các nước chúng ta đang gìn giữ hòa bình bùng nổ. - Mặc xác chúng. Chúng ta có báo chí và dư luận trong nước. - Nhưng họ đang nói rằng những tiếng nói bên ngoài có nhiều cái đúng. - Anh hãy bịt miệng chúng lại. Tôi thuê anh làm gì? - Nhưng thưa ngài, tôi đã làm mọi cách nhưng họ quá đông. Hơn thế... - Đủ rồi. Tôi đã bảo là tôi không thích. Hết giờ làm việc của anh rồi đấy. Hay anh muốn nhận lương sớm? - Dạ không thưa ngài. Chúc ngài ngủ ngon. 2. - Alô - Tom, sao giờ anh mới gọi cho em? - Thưa phu nhân, tôi có việc muốn trao đổi với tổng thống. - Đừng lo, Tom, đường dây rất an toàn. - Em chắc không? - Chắc như em yêu anh. - Anh nhớ em lắm, nhưng thằng chồng em nó đang dở chứng, anh không muốn sơ sẩy. - Sao thế? - Nó phá ngang cuộc đám phán. Kiểu này chúng ta sắp phải chia tay rồi - Tại sao chứ? - Thì dân tình đang điên lên như bò tót. Nó sẽ bị lật đổ, nếu may mắn không bị ám sát thì nó cũng phải lưu vong, đời nào nó không mang em theo. - Vậy mình phải bỏ trốn thôi. - Không cần mạo hiểm thế đâu. Nghe anh này... 3. - Cưng, em xin lỗi. Em sai rồi. Đêm nay cưng sẽ thấy chưa bao giờ em tuyệt như vậy. - Tôi không cần cô xin lỗi. Tôi sai cơ mà. - Thôi nào, cưng. Sớm về với em nhé. Em không chịu nổi nữa đâu. Em bắt đầu cởi ra rồi... 4. - Này, sao mãi anh mới nhấc máy? - Dạ thưa ngài, tôi vô cùng xin lỗi. Vợ tôi vừa bị ngã cầu thang. - Chết thật! Có sao không? - Ơn Chúa, không sao ạ. Chỉ bị tím tay thôi ạ. - Bảo cô ấy phải cẩn thận chứ. Mai qua lấy thuốc xoa bóp đặc trị của Trung Quốc nhé. - Dạ, cảm ơn ngài. Tôi không dám ạ. - Bạn bè với nhau đừng khách sáo. Mà này, đoàn đại biểu thế nào rồi? - Đoàn đại biểu nào cơ ạ? - Thì còn đoàn nào vào đây nữa. Cái đoàn, ờ, ờ, mà chúng ta vừa thương lượng ấy. - Thưa ngài, họ tức tối và lập tức đón chuyến bay về sớm rồi ạ. - Chết chửa. Sao anh không ngăn họ lại? - Dạ thưa ngài, tôi đã gắng hết sức thuyết phục những họ giận đến mất lí trí rồi ạ. - Chó chết! Vậy giờ phải làm sao? - Thưa ngài, tuy nhiên họ vẫn còn ở phòng chờ. Chuyến bay hoãn ít nhất sáu tiếng vì có tin đồn khủng bố ạ. - Ơn Chúa! Nghe rõ lời tôi đây. Bằng mọi giá phải giữ họ lại. Tiếp đãi theo mức của nguyên thủ Châu Âu. Hơn nữa cũng được. Tiền lúc này là cái đinh. Hãy làm thật khéo nhưng không xin lỗi, phải giữ thể diện cho chúng ta. Hãy đưa họ đi chơi đêm xả láng. Mai chúng ta sẽ kí hợp đồng. - Vâng thưa ngài. Ngài thật sáng suốt. Chúc ngài ngủ ngon. - À, khoan. Bắt đầu từ mai anh tạm thay tôi nhé? - Thưa, ngài nói gì tôi không hiểu? - Tôi cần đi tuần trăng mật, hiểu chưa? - Dạ, nhưng còn phu nhân. Tôi không dám xen vào chuyện riêng tư của ngài nhưng phu nhân rất hay ghen đấy ạ. - Ha ha ha. Anh bị sao vậy. Ghen với chính mình ư? - Vậy có nghĩa là? - Ha ha. Anh thật không biết điều, trong khi cô ấy không tiếc lời khen anh làm việc hiệu quả. - Xin ngài thứ lỗi cho sự ngu dốt của tôi, thực lòng tôi vẫn không hiểu gì cả. - Nghe nè. Chúng tôi cũng phải làm mới tình cảm vợ chồng sau thời kỳ chiến tranh lạnh chứ. Giờ tôi đã hiểu khi Nga, Mỹ làm lành thì họ mặn nồng như thế nào. Anh biết không, tôi đang đỏ mặt đấy. - Thật là một tin vui cho đất nước. Xin chúc mừng ngài. - Vậy thì trong thời gian tôi đi tuần trăng mật, hãy tiếp tục làm mọi người vui vẻ như tôi đang làm nhé. Coi chừng cái ghế của anh. - Yes, sir! - Này, đừng có nói cái thứ tiếng đó. Chúng ta phải bảo vệ ngôn ngữ của mình và truyền thống mà cha tôi đã gây dựng. - Yes… À, vâng, xin lỗi ngài. - À này, nhớ chăm sóc vợ cẩn thận nhé. - Vâng, thưa ngài. Vô cùng cảm ơn ngài. * Sau nhiều đắn đo, cô quyết định giữ nó cho riêng mình. Cô sợ sự quy chụp chuyện nực cười giữa người với người vào chính trị. Nếu cô bị tai tiếng, gia đình cô sẽ bị liên lụy, em cô sẽ bị hủy hoại tương lai. Cô cũng không có khát vọng trở thành nhà văn hay cái gì đó để đánh đổi. Việc thi thoảng lấy ra đọc và bật cười một mình càng làm cô cô đơn hơn. Một lần, cô cùng cả phòng đến nhà đồng nghiệp chơi. Cô rất thích cây hoa đá trong phòng anh. Cô cứ đứng ngắm nó mãi nhưng không khen đẹp. Người ta xì xào cô đã xấu còn dám thích anh. Vì họ chẳng thấy cây hoa đá hay tâm hồn cô hay ho gì để tự dưng ngắm nó mãi, ngắm hoa chỉ là một cái cớ lố bịch. Cuối cùng, sau nhiều tranh đấu nội tâm, không muốn xin anh vì sợ bị hiểu lầm mình lại mượn cớ xin xỏ tình yêu, cô hồi hộp bẻ trộm hai cánh nhỏ ngả vàng. Cô biết hoa đá rất dễ trồng, vứt xuống đất là mọc, nhưng vẫn cẩn thận lấy hai lá. Không phải cô ngại nuôi một lá thì sẽ chỉ được một cây. Cô thích bắt đầu từ một điều rất nhỏ rồi tiếp tục nhân lên. Nhưng phải dự phòng vì những điều rất nhỏ ấy có thể chết yểu. Thế là, cô hì hục chuẩn bị các loại bồn, xúc đất vào túi nylông đem về. Thêm đồ vật trong phòng, lòng cô bớt trống. Việc trồng cây cũng chẳng làm cô bớt cô đơn. Loáng một cái đã xong. Rồi đợi mãi mà chưa thấy mầm cây. Thế mà ốc sên từ đâu lại xuất hiện. Cô vội vã bế cu cậu ra một gốc cây ngoài đường. Cô nảy ra ý đánh một số cây dại về trồng vào những chiếc bồn trống. Mầu xanh của chúng cũng mát và ấm. Gần tuyệt vọng thì một mầm cây hé lên (có lẽ mầm kia đã bị thằng ốc sên nào đó ăn). Điều này khiến cô tin rằng, cuộc sống không bao giờ hoàn toàn bỏ rơi hay cay nghiệt với mình. Cô mải mê quan sát nó, cố căng mắt xem nó lớn thế nào. Nhưng hai tiếng đồng hồ trôi qua, cô thấy nó vẫn thế. Nỗi cô đơn vẫn thế. Một tháng sau thì cây hoa đá đã to. Cô vẫn cô đơn nhưng bớt đi một chút mỗi lần dùng ngón trỏ và ngón cái di di quanh những cánh hoa dầy và mát như bắt những bàn tay bé thơ bụ bẫm. Hàng ngày, cô bắt tay những cánh hoa cả chục lần như thể giữa họ đã nẩy sinh tình bạn. Bọn ốc sên như có tài xuất quỷ nhập thần, từ đâu trở lại, lò dò đánh lén cái cây những lúc cô không có mặt làm nó thương tích đầy mình. Cô chưa bao giờ thấy ốc sên ăn hoa đá nhưng còn ai khác vào đây, chắc chúng đói quá hoặc bị thành phố làm biến đổi gen gì đó. Có lúc, nhìn cây hoa bị gặm nham nhở, gốc gần đứt lìa, hai con ốc vẫn say sưa nhai cây quên cả cảnh giác, cô rứt ra định ném chúng thật mạnh từ trên tầng nhà trọ xuống cho nát bét. Sinh tồn. Sinh tồn mà. Cô tự nhủ và lại bế chúng ra gốc cây ngoài đường. Rồi cô bật cười với ý nghĩ: hay là mình chuyển sang nuôi ốc sên? Cây hoa đá chết. Nó héo úa dần dù cô đã nẹp chỗ gốc gần đứt lìa lại, giá biết phải bôi thuốc gì thì cô cũng đã bôi cho nó. Cô ứa một vài giọt nước mắt trước khi kịp lấy hai bàn tay tự siết vào bắp tay mình dạy dỗ: đồ khốn! Phải mạnh mẽ thì mới sống được, là con gái cũng không được khóc. Cô nhận việc làm thêm tại nhà. Dịch sách. Những cuốn sách hướng dẫn sử dụng máy móc vô nghĩa và xa lạ nhưng đem lại chút ít niềm vui khi nhận tiền và xua bớt nỗi buồn của thời gian trống. Không có máy vi tính, cô lọ mọ với cuốn từ điển dầy cộp. Viết rã rời tay. Mình chết mất. Ba mươi tuổi mình sẽ chết vì kiệt sức. Nghĩ thì nghĩ mà làm cô cứ làm. Ít bè bạn và cơ hội khác, đó là lựa chọn tối ưu lúc này. Cắm mặt vào công việc. Di chuyển rất ít trong phòng. Mắt cũng chỉ hoạt động trong những điểm lẻ tẻ: quần áo, gương lược, bàn chải, thuốc đánh răng, ngực, tài liệu. Cô sửng sốt khi một hôm, mắt lờ đờ dạo quanh phòng thấy nơi cây hóa đá bị bỏ quên chi chít những mầm. Cô xô ghế lao đến, nhìn ngắm chúng mê say và khóc òa lên. Cô nhổ tung đám cây dại um tùm bên cạnh. Xé nát chúng. Vò nhàu chúng. Đất vương vãi khắp phòng. Hai bàn tay cô sục xuống dưới những mầm hoa đá rồi ngoi lên, như hai vận động viên bơi bướm. Cứ thế, những mầm xanh nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Từ từ, từ từ man dại, những ngón tay siết lại. Những cái siết thay cho những tiếng hét liên tiếp trong đôi môi mím chặt vị mặn và tanh. Siết đến đau cả lòng bàn tay. Cho đến khi cô bắt đầu hốt hoảng nhận ra sự thay đổi ở mình, đất nhơn nhớt đã lấm tấm những mảnh xanh. 2006 & 09.2008
Xem thêm tác phẩm khác →