tôi hiện thực hắt hủi tôi lãng mạn
niềm cười ngông che nỗi khóc mỏi mềm
lãng mạn là hèn?
không dám lãng mạn còn hèn hơn nữa!
tiền là lãng mạn hay hiện thực?
không dám ăn tiền sợ thở ra hơi tiền khi hôn em
sợ em bẩn hay sợ em nghiện nó
ngày thôi nhai tiền em chán ớn khi hôn
để dành cho em một đàn ông đẹp
ngày ngày lột thế gian mọc kín mình hòng hoàn hảo thơm tho
nhận ra làm điều vô ích
đẹp cho em hết em đẹp cho ai?
đổi chiến thuật
kệ cha đời ám
đánh nhau với mình để tự bó băng
không đợi em dịu dàng chữa chạy
chờ em vuốt ve sẹo mà ấm lòng lên thôi
khi về già người ta thường chán nản
tự cười mình thủa trẻ hăng say
đổi lấy mệt mỏi vô vọng buông xuôi gàn dở
vì mệt mỏi vô vọng buông xuôi gàn dở
nào hay
từng âm thầm tích đức trên tay
sống cho đời sau để làm gì
khi ta chết mà không hạnh phúc
ô vậy thì đừng lí tưởng
sao chẳng nhận mình ích kỷ từ lúc trẻ măng
tôi lãng mạn ngộ cho tôi hiện thực
lãng mạn là cười trong những đớn đau
để nụ cười vương lại sau khi chết
nối chút gì còn ấm với mai sau
tôi lãng mạn làm mềm tôi thù hận
ghét loài người lãng mạn với dã man
ghét thì ghét nhưng không rủa chết
chết thì còn đâu nữa bầy đàn
tôi lãng mạn nghe người ta luận tội
đòi đứng cao mà rao giảng loài người
không dám dạy ai đã là người thật
chỉ đôi lời với thú tính thôi
tôi lãng mạn để thật hơn hiện thực
trộn khô khan vào với ướt mèm
như bột thạch cao tôi nhào với nước
mong một ngày sáng tạo gốm là em
tôi hiện thực không biết thơ có dở
viết sắp xong buồn ngủ chả buồn gì
tôi mất ngủ bởi đời, em cướp giật
nhưng mà thôi
cứ lãng mạn đi
01.09.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...