liệu em có muốn nghe giọng nói của anh
lang thang len lỏi qua từng sợi tóc
rơi róc rách xuống hai vành tai thơm
anh nhắm mắt...
hay còn đang mở mắt...
màn đêm đen...
hay mờ mịt tóc em...
thế thôi
chỉ thế thôi
phút giây trong veo và bí ẩn
anh nguyện làm kẻ mù loà
những ngón tay anh lăn trên khuôn mặt em
như những hạt sương bịt mặt ước đoán hoa đêm
em ơi
những vết chai có làm em đau không
những ngón lạnh có nuốt vào sắc hồng hoang trên má
và làm da em bỗng dưng xanh xao lạ lùng
em ơi
anh xin lỗi
nhưng anh chẳng thể ngừng
cuộc phiêu lưu đi tìm điểm dừng trong vô tận
em ơi
anh biết rồi
khi ngón trỏ rưng rưng trên môi
em cắn khẽ và day day rứt rứt
đó là sự đớn đau ngọt ngào
đó là tính người trong thú tính
đó là em đã cảm
tận cùng anh...
nhưng liệu em có muốn nghe giọng nói của anh
muốn nghe giọng nói của những ngón tay anh
và em ơi, liệu em có muốn
thay mặt trời sưởi ấm trái tim anh
liệu trái tim em có muốn
cộng hưởng với cung bậc ảo diệu của nó
muốn dụ dỗ nó hát khúc ca của trái tim em
muốn được làm vợ của nó
cung phụng và sai khiến nó
khóc, cười, sung sướng, đớn đau vì nó
và trong một nỗi buồn dìu dịu
nó tan ra cùng trái tim anh
thành một loại sinh tố
nuôi dưỡng hơi thở trái đất
và khi hờn dỗi
nó dùng dằng cho căng khẽ sợi dây nhớ
và khi giận dữ
nó lao đi thật xa thật xa
và khi nó không chạy trốn được nữa
không chống được sức giằng của sợi dây mong manh và dai dẳng ấy
sức đàn hồi của tình yêu giật em vun vút về phía anh...
31.11.02