Không còn có những mùa thu để viết
Ra những câu chậm rãi chẳng có vần
Không còn những thảnh thơi để triết
Chỉ còn đời như nước lớn xô chân
Không còn những ngày vui không sợ hãi
Rằng tương lai rồi đây sẽ thế nào
Không còn những tháng ngày mơ mộng mãi
Không biết ngày mai sẽ ra sao