ta đã mò xuống tận đáy tim
nơi lũ buồn nhung nhúc như dòi bọ
tình yêu có hay là không có
hay lũ buồn hút cạn máu rồi
ư?
buồn như lũ rắn độc trườn khắp thịt da
lè lưỡi liếm lạnh lùng hoang rợn
chúng ùa đến giằng xé niềm vui còn sót
hả hê phun lưỡi lên đống xương trắng ởn
ta đã xuống và không muốn ngoi lên
cố làm bạn với lũ buồn nheo nhóc
chỉ được buồn không bao giờ được khóc
cùng nhau nhấm nháp óc của nhau...
những ám ảnh điên cuồng trào đến trong cơn đau
chẳng cần biện minh làm gì nữa
ngoan đạo làm gì khi thân xác này đang mục rữa
lũ dòi trườn qua mắt rồi đây...
2001
(trích trong phần ?otuyệt vọng? của ?omầm sống?)
KHÔNG MƯỢN
tôi không mượn rượu để nói
rượu phai tình sẽ nhạt theo
tôi không mượn gương để tập
gương vỡ lời nói cũng nghèo
tôi không mượn thơ để tán
kẻo em yêu kẻ trong thơ
thơ cạn là hồn gặp nạn
yêu nhau hời hợt vật vờ
chỉ xin mượn lòng dũng cảm
của bố tôi và mẹ tôi
những người dám yêu dám sống
cho con mượn một chút thôi...
2002
(trích trong phần ?otôi vô tình? của ?omầm sống?)
LUÔN LUÔN
ai mặc cho mùa chiếc áo len
để đông thon thả những hơi mềm
se lạnh ngọt vào theo hơi thở
hít hà nghe tim đập thật êm
thong thả bên hồ những bước chân
sương bay lơ lửng sáng thưa dần
áo ấm ngả đầu bên áo ấm
ước gì một chút mưa lâm thâm...
yên ả nơi này những dấu yêu
dầu đông gieo rắc những hương buồn
ai ở trên cao và cười mỉm
trần gian đẹp quá
luôn luôn...
2000
(trích trong phần ?odịu? của ?omầm sống?)
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...