run mặt nước mênh mang
cây thả chiếc lá vàng
rữa cháy rồi phụt tắt
tan trong sóng loang loang
run mặt nước thênh thang
đớp nước con cá vàng
sủi tăm rồi lặn xuống
không thành một tiếng vang
sương mỏng tựa khói nhang
hồn ai dưới suối vàng
ngậm ngùi trong lòng nước
ngước nhìn trời dở dang
hạt mưa bỗng rơi ngang
vì hạt mưa sợ vỡ
kìa trái bàng than thở
sao không ai hái mình
2001
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...