← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 14 tháng 2, 2003
KIẾN
ngồi trước gió ngắm hạt sương vô tình suýt thấy tận tường nhân gian lang thang trên dải lan can vệt chân bầy kiến nóng ran mặt mày bao giờ đi hết kiếp này? kiến không hỏi thế cứ ngày ngày đi kiến là một bậc tiên tri làm-ăn và chẳng nói gì-vô ngôn gần nhau để được sinh tồn cụng râu cụng cả dại khôn đất trời nhưng cho hỏi nhỏ kiến ơi mày không ngủ được trên đời phải không? làn da con kiến ứng hồng nhưng không đáp lại cứ tồng ngồng leo kiến không giầu kiến chả nghèo đủ ăn trong một trong veo bầy đàn ta gàn ta dở ta gàn hôm nay xin phép luận bàn với MI MI IM im lặng có phải vì...? không nên nói nữa, hì hì, nên IM... chợt nghe nhoi nhói nơi tim đau xong rồi lại lim dim mà cười kiến là kiến, người là người ngụ ngôn đến mấy vẫn lười hơn nhau lơ mơ nhung nhớ mai sau trượt chân ngã xuống trắng phau mây ngời linh hồn tôi đã rụng rời mà sao thân xác vẫn... trời! ngóng ai... 13.02.03 ------------------------------------------------------ ..."hoa cỏ ngùi ngùi ngóng gió Đông chúa Xuân đâu hỡi có hay không"... -thi sỹ mù Nguyễn Đình Chiểu-

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →