Là một trong hai sinh viên (tiếp)
songdelam83: Trong khi mày nói, tao đã kịp chén căng bụng
thichchauchau: Thằng khốn
Ăn gì thế, tao ăn với?
songdelam83: Một suất Mc Donald vừa chạy đi mua, một thỏi chocolate.
songdelam83: Hôm nay ngại nấu, xài sang một bữa
thichchachau: Thế đọc lại đi, tao xuống bếp làm bát mỳ
songdelam83: Ok. Có thực mới vực được đạo
songdelam83: Mà có thực chưa chắc đã vực được đạo
songdelam83: Hehe, quan tâm đến cái đau của người khác là cái thiện đấy mày ơi
songdelam83: Tao thấy mày cải lương vì mày cứ hô hào đòi người ta phải thiện
songdelam83: Còn tùy tâm tính chứ
songdelam83: Tao thấy dù các thời đại có thay đổi thì về cơ bản
songdelam83: tỷ lệ thiện ác trên thế giới này luôn là 50/50
songdelam83:
BUZZ!!!
thichchauchau: Đây rồi, mỳ suông với chanh đá, vừa ăn vừa chat
thichchauchau: Có thể
songdelam83: Sướng nhỉ
thichchauchau: Tao cũng nghĩ nhiều về điều đó
thichchauchau: Nhưng tao nghĩ tỷ lệ cái thiện không được nhiều như thế đâu
thichchauchau: nó luôn bị cái ác lấn át
thichchauchau: Cái ác là cái tự nhiên, sinh sôi tràn lan
thichchauchau: còn cái thiện là cái phải chắt chiu và đau đớn duy trì
thichchauchau: Với lại, cứ cho là tỷ lệ thiện ác luôn được duy trì ở mức 50/50 đi
thichchauchau: và dù thế giới này dần coi tình yêu thương
thichchauchau: là một cái gì đó xa vời, hão huyền, không bắt buộc
thichchauchau: mà chỉ cần duy trì cái thiện theo yêu cầu của luật pháp
thichchauchau: thì tỷ lệ này cũng không phù hợp với thời đại này
songdelam83: Sao lại không hợp?
songdelam83: Mày nên nhớ
songdelam83: sau mỗi thời đại thì mức dân chủ đều tăng lên đáng kể
songdelam83: Nô lệ được giải phóng
songdelam83: Phụ nữ dần được bình đẳng với nam giới
songdelam83: Trẻ con dần có nhiều quyền con người hơn
songdelam83: Ngư
ời l
ao động
dần
được bảo vệ nhiều hơn
songdelam83: Động vật cũn
g có thêm quyền
thichchauchau: Nhưng thời đại này là thời đại của vũ khí nguyên tử
thichchauchau: nghĩa là cơ hội hủy diệt của cái ác tăng lên chóng mặt
thichchauchau: Kể cả lúc nào đó nó so với cái thiện chỉ là tỷ lệ 1/99
thichchauchau: thì sức hủy diệt của nó vẫn là vô hạn
songdelam83: Nói như mày thì ngày xưa chỉ cần vài vũ khí thô sơ
songdelam83: rồi vào một cái làng toàn nông dân
songdelam83: cũng vẫn có thể hủy diệt cả làng luôn
songdelam83: Ngay cả nền văn minh vĩ đại và lâu đời như Maya cũng có thể bị hủy diệt
thichchauchau: Sự hủy diệt nào chả lớn
thichchauchau: Nhưng ý tao là cái hủy diệt này là
thichchauchau: cái hủy diệt có thể khiến quả đất này vỡ vụn
thichchauchau: Hoặc thiên tai cực kỳ dữ dội
thichchauchau: Hoặc bom nguyên tử được thả thêm ở một vài nơi ngoài Hiroshima và Nagasaki (có người nói đây là sự bắt đầu của hậu hiện đại)
thichchauchau: dù chưa làm tinh cầu nổ tung
thichchauchau: thì trong thời đại thông tin được truyền đi nhanh chóng này
thichchauchau: mọi đạo lí cũng sẽ trở thành vô nghĩa
thichchauchau: (ngay trong thời của tao và mày, bom nguyên tử chưa nổ tiếp
thichchauchau: mà nhiều đạo lí cũng đã không tìm được cách rỉ thấm được tâm hồn con người nữa rồi)
thichchauchau: và mầm khủng bố sẽ nảy nở khắp nơi
thichchauchau: Dù người ta không có ý thức giữ cái thiện bẩm sinh
thichchauchau: thì người ta cũng phải bắt mình nuôi dưỡng nó
thichchauchau: vì lý do hủy diệt này chứ
songdelam83: Tao thấy mày toàn tính chuyện quá xa vời
songdelam83: Tao thì tùy cơ ứng biến
songdelam83: Nếu xu hướng xã hội này là khủng bố thì tao cũng sẽ làm khủng bố
thichchauchau: Tao mà làm khủng bố thì còn máu hơn mày
thichchauchau: Nhưng mày không nghĩ đến viễn cảnh
thichchauchau: những người mày yêu quí
thichchauchau: không đủ sức làm khủng bố
thichchauchau: và bị khủng bố tàn nhẫn à
thichchauchau: Lúc đó, mày không tiếc những nỗ lực làm giàu của mày
thichchauchau: những tích lũy của mày
thichchauchau: những chuẩn bị cho sự hưởng thụ của mày
thichchauchau: bị tan thành mây khói à?
songdelam83: Nhưng thế giới này người ta vẫn phản chiến đầy ra đấy
songdelam83: có thay đổi được
gì đâu
songdelam83: Đức, Pháp, Nga, Trung Quốc… đều can ngăn và hờn dỗi với Liên quân Mỹ, Anh, Tây Ban Nha, Ukraina, Hàn Quốc, Ba Lan, Ý, Hà Lan…
songdelam83: cũng có ăn thua gì đâu
songdelam83: Ngày xưa Pháp, Mỹ đưa quân sang Việt Nam
songdelam83: cả thế giới phản đối
songdelam83: bố mẹ Pháp, Mỹ tiếc đưa con cái to cao đẹp trai trắng trẻo
songdelam83: vào nồi bom đạn
songdelam83: cũng có tránh được đâu
thichchauchau: Mày nhầm
thichchauchau: Mỗi sự phản chiến đều làm giảm được một phần đẫm máu của chiến tranh
thichchauchau: Hình ảnh những con người tự thiêu, nằm chắn ngang đường tàu chở vũ khí, tuyệt thực…
thichchauchau: tác động lên ý thức của những người không ở trong bom đạn
thichchauchau: Những phong trào phản chiến đông đảo khiến chiến tranh phải chấm dứt sớm hơn tham vọng của những kẻ phát động
thichchauchau: Nhưng hồi đó, cái phản đối được bao nhiêu phần so với cái ủng hộ hoặc bàng quan?
thichchauchau: Nhiều cuộc biểu tình phản chiến
thichchauchau: bị đàn áp đẫm máu
thichchauchau: ngay trên đất Pháp, Mỹ
thichchauchau: Và trong những người ủng hộ sự đàn áp
thichchauchau: có cả những ông bố bà mẹ coi việc đưa con sang Việt Nam
thichchauchau: là chiến đấu cho tự do, cho niềm tự hào dân tộc
thichchauchau: Và ngoài những trường hợp bị ép buộc, ngoài những trường hợp đi lính để có tiền nuôi thân và gia đình
thichchauchau: thì không ít những thanh niên Pháp, Mỹ đã tự nguyện tham chiến
thichchauchau: để tìm những chiến công và niềm vinh dự
thichchauchau: cho tổ quốc và cho bản thân
thichchauchau: Và đến giờ, không chắc không còn người Pháp, Mỹ nào vẫn tin là thế
songdelam83: O.k. Nếu cả người Pháp, Mỹ biểu tình mà còn không thay đổi được
songdelam83: và dân Pháp, Mỹ mang tiếng tự do mà còn nghĩ thế
songdelam83: thì mày còn mơ thế giới thiện hơn làm gì?
songdelam83: Dân tộc nào bị đánh thì buộc phải đánh trả
songdelam83: Không còn thời gian tính cách đánh nào là thiện nhất
songdelam83: Đời là thế
thichchauchau: Mày không hiểu ý tao vừa nói à?
thichchauchau: Còn nước còn tát
thichchauchau: Thế mày nghĩ vì sao mà tỷ lệ thiện luôn được duy trì ở mức 50% mà mày đưa ra
thichchauchau: khi nó không phải một cái tự nhiên mà có?
thichchauchau: Là do nỗ lực của những con người xác định phải duy trì nó
songdelam83: Thì mày cứ để họ duy trì đi
thichchauchau: Có lẽ, tao bị rơi vào tỷ lệ duy trì và bị ám ảnh suốt đời về việc đó
thichchauchau: Những phản biện mày đưa ra tao đều nghĩ đến
thichchauchau: Nhưng chúng không có tẹo teo thuyết phục nào với tao
thichchauchau: Nếu không, tại sao tao cứ bị cuốn theo những suy nghĩ về việc đầu tư vào cái thiện
thichchauchau: D�
� điều đó khiến càng nghĩ càng thấy thế giới mịt mùng
thichchauchau: Vì nhận ra khoảng cách văn hóa, tính cách, mức dân chủ, khả năng tiếp nhận sự đúng đắn
thichchauchau: giữa mỗi quốc gia, giữa mỗi khu vực trong một quốc gia, giữa mỗi con người…
thichchauchau: xa quá
thichchauchau: Nhận thức về chân giá trị, sự thật, yêu cầu của thời đại… của đám đông chuyển đổi cực kỳ chậm chạp
thichchauchau: Những điều đó khiến mình càng ngày càng thấy thân phận mình nhỏ nhoi, mệt mỏi, nản, chai sạn…
songdelam83: Nghe tao này
songdelam83: Đi chơi đi, tán gái đi
songdelam83: Trong lúc chơi, gác mịa mọi thứ lo âu sầu khổ sang một bên, lại thấy đời tươi đẹp ngay
songdelam83: Được gái mê lại thấy mình lớn lao ngay
thichchauchau: Mày nói cũng có lí
thichchauchau: Sưu tầm nhạc, phim, chơi đủ các loại games, làm công việc về lập trình hoặc thiết kế lương cao, hẹn hò với gái
thichchauchau: kệ đời muốn ra sao thì ra
thichchauchau: sẽ hợp với một mảng tính cách của mình và giúp dễ chịu hơn
thichchauchau: Nhưng cái ý nghĩ: cảm giác nhỏ nhoi và bị động này
thichchauchau: có phần do mình còn chưa khơi thông hết năng lực của mình
thichchauchau: tha nhân cũng chưa mở mang năng lực của họ
thichchauchau: mình và tha nhân chưa gắn kết trong những phương diện cần gắn kết…
songdelam83: Tao để ý thấy mày rất hay dùng từ “tha nhân” nhé
thichchauchau: và nếu mình làm được và tha nhân làm được
thichchauchau: mình mới là được con người thực chất nhất của mình
thichchauchau: họ là được con người họ hoang mang tìm kiếm
thichchauchau: thúc giục mình nghĩ tiếp, đi tiếp con đường mình chọn
thichchauchau: “Tha nhân” nghe gần gũi hơn “người khác”, thấy có chút gì thân phận của mình trong đó
thichchauchau: Dù khi mày về nước
thichchauchau: mày và tao lập công ty
thichchauchau: bù đầu làm ăn, tính toán, lập gia đình, đẻ con, chăm sóc gia đình…
thichchauchau: thì chắc tao vẫn bị nó đeo đuổi
thichchauchau: Chưa rõ nó là cái thiện tính có sẵn
thichchauchau: hay một sự nhạy cảm thực tế rằng phải đầu tư vào nó
thichchauchau: hoặc cả hai
thichchauchau: Nhưng không hẳn đây mãi mãi chỉ là một giấc mơ, một lựa chọn vô vọng
thichchauchau: Khi một cuộc chiến xảy ra rồi
thichchauchau: thì khó lòng hy vọng vào sự không xảy ra
thichchauchau: những thảm họa và sai lầm khủng khiếp
thichchauchau: Nhưng nhân loại bây giờ có một cơ hội rõ rệt là
thichchauchau: có khả năng không để xảy ra thêm những cuộc chiến
thichchauchau: Mày nên nhớ, người phương Tây và nhiều nước trên thế giới
thichchauchau: càng ngày càng có quyền phản chiến
thichchauchau: mà không bị đàn áp đẫm máu như hồi chiến tranh Việt Nam
thichchauchau: Khi mà báo chí của nó thực sự là quyền lực thứ 4
thichchauchau: Hơn nữa, ở trong một cơ chế thị trường thực chất
thichchauchau: con người dù có thể vẫn thiếu quyền về chính trị
thichchauchau: nhưng quyền người tiêu dùng
thichchauchau: ngày càng được phát huy cao độ
thichchauchau: Khách hàng dần thực sự là Thượng Đế
thichchauchau: Và trong một xã hội
thichchauchau: mà kinh tế cũng như vật chất
thichchauchau: có sức quyết định kinh khủng và tàn bạo
thichchauchau: con người dùng quyền tiêu dùng
thichchauchau: để quyết định chính số phận của mình
thichchauchau: Khi lí lẽ không thuyết phục được độc tài
thichchauchau: thì quyền làm người tiêu dùng sẽ là vũ khí
thichchauchau: Mà còn có ai không là người tiêu dùng
thichchauchau: Vấn đề chỉ là họ có đồng loạt nhận thức
thichchauchau: về cái quyền mà họ có
thichchauchau: để sớm chấm dứt chiến tranh
thichchauchau: và giải thoát mình
thichchauchau: khỏi nguy cơ hủy diệt rõ rệt nhất không
thichchauchau: Con người chính là Thượng Đế của mình
songdelam83: Mày ấm đầu à?
Bài gốc đăng tại: wordpress ↗