lạ thật, sao cái trang 18 này dài thế, post lại lần nữa vậy...
MỘT CHUYỆN ẢO
ngày nọ, một tảng đá (có thể là) ở giữa thế gian nứt ra...
một bầy đàn máu mủ rớt dãi trào ra ngoài từ khe đá
khi ấy, bầy đàn ấy đã có các chi và một số giác quan như chúng ta bây giờ...
vô thức, họ cùng nhau bước đi...
có một con khỉ đi nhanh hơn cả...
nó bỏ lại bầy đàn phía sau...
con khỉ đi nhanh thứ hai bám theo con khỉ thứ nhất
con khỉ đi nhanh thứ ba bám theo con khỉ thứ hai
...
con khỉ đi nhanh thứ n bám theo con khi thứ n-1...
bầy đàn đông đúc nhung nhúc đồng bộ rớt lại phía sau...
bỗng dưng, xuất hiện một cái miệng vực hun hút...
con khỉ thứ nhất chưa ý thức được về sự nguy hiểm, nó đi tiếp và rơi xuống vực
chết!
con khỉ thứ hai nhìn thấy, nó chưa ý thức được về cái chết và nỗi sợ hãi, nó đi tiếp và lại rơi xuống vực
chết!
những con khỉ tiếp theo cũng như con khỉ thứ 2, dù nhìn thấy những con đi trước chết nhưng chúng chưa ý thức được về cái chết và nỗi sợ hãi, chúng nối đuôi nhau đi tiếp và lại rơi xuống vực
chết!
đến con khỉ thứ n, nó cũng như vậy
nhưng khi nó rơi xuống, nó mắc phải một cành cây ở miệng vực, nó chao đảo, nó bỗng nhìn xuống vực sâu hun hút với mùi tanh lòm của máu me, thum thủm của thây rữa bốc lên...
một nỗi khiếp hãi bản năng giống nòi dâng lên trong nó...
nó rướn và nó ngoi lên...
và nó quay lại...
một ý thức bản năng sai khiến nó truyền đạt lại những điều ấy cho bầy đàn
nhưng nó không biết nói...
nhưng những con khỉ đi cùng nhau kia
chúng chưa có kinh nghiệm
chúng chưa từng bị mắc chênh vênh ở miệng vực
chúng cắn xé con khỉ vạch đám đông để quay lại con đường khác...
con khỉ thứ n nọ
nó chả còn biết làm gì
nó nhịn đau
quay lại
chỗ tảng đá
trơ trọi giữa nhân gian
và hình như
nó khóc...
away