------------------------------------------------------
Tôi mở chiếc rương nhỏ cũ kỹ của tôi
Chiếc rương đựng xâm xấp những mảnh vụn ký ức
Tôi giở lại những lá thư của một tình bạn đã chết
Nét chữ chưa cứng trên phong bao
Bì thư úa màu
Tôi không thiết bóc chúng ra đọc lại.
***
Có những thứ tôi chưa cho vào chiếc rương ấy
Chúng vẫn còn vương vãi bên tôi
Tôi thở dài
Cho dự cảm về những điều sắp cũ
...............................................................
(tiếp...)
ừ, phải
đó là lúc tôi thở dài
những dự cảm trong cô độc
dụ dỗ mọi màu xanh trở thành cỏ trên nấm mồ...
ngoài kia
một tiếng trẻ con cười
làm tôi giật thót...
như người chết bật dậy trong quan tài
ừ nhỉ, mới hôm nào thôi, tôi đã viết về "ngày hôm nay":
"...đứa trẻ nhà bên hay khóc
hôm nay bỗng thấy nó cười
một nụ cười nhiều dự cảm
về điều gì đó đẹp tươi..."
thế mà, ngày hôm nay...
phải, trong cô đơn
những ám ảnh hoang lạnh luôn thổi về và lộng hành trong bộ óc trỗng rỗng...
như một thói quen...
"viết về thói quen:
đời kỳ lạ như gốm
không định nổi màu men
nhưng nếu thình lình hỏi:
tôi thảng thốt:
màu đen!"
phải, trong cô độc
nghe tiếng sự trong trẻo réo rắt
tôi đã bật dậy trong quan tài
và va đầu vào cái nắp đã đóng đinh kín mít
đập gáy vào sự vô thức
vô thức tức là ngủ?
không còn biết gì...
trong bóng tối
cả máu cũng màu đen...
phải
máu tôi có chứa hy vọng
hy vọng là diệp lục
có điều
trong bóng tối
chúng không có ánh sáng
để quang hợp...
hay là
tôi
thử
lấy lí trí đánh vào trái tim cho toé lửa...
buồn cười thật...
cô độc lại miên man rồi
bạn tôi đang đợi
và tôi đi bắn half-life đây...
những đứa trẻ ngồi trong quán bán đời...
tôi
chưa có một tình bạn
để
để nó chết...
đôi lúc
tôi nghĩ thế này:
cái gì chết
thì chả phải là
tình bạn
cũng chả phải là
tình yêu
và đôi lúc tôi lại nghĩ:
cái chết
nó không thể gói gọn trong một chữ "chết"
người ta nói đến nó
nghĩa là đã có ám ảnh về sự sống...
khó nói quá...
tôi đã bắt đầu thấy ớn
những định nghĩa
những câu chữ
dù tôi
đang tạo ra chúng
không thì
tôi
chết
hy vọng
là
tôi
không
chết
-hôm nay-