đi lạc vào trong một khu vườn
không hương
không sắc
không chim muông
đầy xác lá khô và cỏ dại
trên đầu tõm một mảnh trăng suông
đêm và hơi lạnh buông dần buông
xao xác mây trong trắng trần truồng
lẩn khuất những linh hồn vất vưởng
ngân rồi lại tắt một hồi chuông...
quả đất bình yên đến quay cuồng
sao câm lặng thế hỡi trăng suông?
tìm mãi đường ra sao chẳng thấy?
qua khu vườn còn đến một đại dương?
2000
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...