← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 5 tháng 5, 2006
Lâu lâu rồi mới đọc lại...
BÀI VIẾT CHO NHIỀU NGÀY những đêm gió se lạnh nằm đắp chăn sau một cuộc vui nhỏ một nửa hồn cảm thấy đời sống thật dễ chịu dù không có ai bên cạnh dù cơ thể nhức đau nửa hồn còn lại thấy khó đồng cảm khi nửa kia của thế giới không ấm cúng như vậy thậm chí có những người đang chết thê thảm nhưng làm gì được để thay đổi? tốt hơn hết là hãy cố dễ chịu để cảm giác ấy nuôi sống cơ thể thật minh mẫn mới có thể làm được gì đó đỡ vô ích nhưng thật khó tận hưởng đêm dịu khi nửa hồn kia đã im lặng mà vẫn trao ánh nhìn đau thương liệu pháp tìm được là ngủ vậy nhắm cả hai cửa hồn chơi vơi mở ra thế giới của tiềm thức cho lí trí sống bằng bản năng giấc ngủ của tôi một cô y tá tồi khi tỉnh dậy vết thương chưa ngậm môi ả đã đánh thức từng con bệnh dỗ từng con ra tắm ánh mặt trời nhưng mặt trời chưa mọc đâu ả ơi dậy mệt mỏi nghĩ cách cứu thế giới cũng chỉ là cứu mình khỏi day dứt biết mình ngu nghĩ mãi chưa ra cách nào thì rủa nhân loại thờ ơ nhân loại vẫn mặc kệ nào thì chửi nhân loại ngu xuẩn nhân loại vẫn mặt lạnh nào thì van xin nhân loại nhưng ích gì khi van xin thằng hèn rủ nhân loại nghĩ cùng tớ nhé đừng mị dân *** phải việc của mình chắc là cố nghĩ mãi cũng ra cách khiến nhân loại chịu tốt đồng loạt nhưng chẳng nhẽ nhân loại nằm chờ tốt lên nhờ phát kiến của thằng ngu khi bể máu đã dâng đến mắt cá này là những tổ chức từ thiện này là những lãnh đạo tài ba này là những con người nhân ái vẫn toả nhiệt huyết cật lực đấy chết người này mọc lên người khác vậy thì yên tâm nhé cậu bé ngu yên tâm thế quái nào được khi quá nhiều đứa đã yên tâm 19.11.04 nguồn: http://www.gio-o.com/NguyenTheHoangLinhUMNNB.html

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →