Lần đầu tiên thơ em được lên báo, thích quá, híhí. Báo Truyền hình, số Tết hẳn hoi. Oai không?
Nguyên văn trên báo (các dấu “…” cũng là của báo):
muốn gì
muốn gì đây
muốn gì đây
hãy cho tôi biết cỏ cây muốn gì
cácbônic và ôxy
đất đai nước ngọt mê ly nắng trời
và còn gì nữa em ơi
cỏ cây có muốn những lời của tôi
tất nhiên là chẳng muốn rồi
dù tôi dụ cả quả đồi nở hoa
để tôi hí hửng làm quà
đưa em đến giữa một tòa thiên nhiên
cỏ cây cũng chẳng muốn tiền
nhưng mà muốn được dịu hiền vuốt ve
em nhìn xem
chúng khóc nhè…
… em muốn ở lại đây cơ
ừ nhưng thành phố bơ vơ thế nào
để anh bắt con cào cào
đem về nuôi giữa tế bào bê tông
những thân cao ốc mùa đông
nở ra hơi thở nội đồng thơ ngây
===
Còn đây là bản gốc bài thơ mà em gửi đến khi báo đề nghị gửi một bài:
muốn giề
muốn gì đây
muốn gì đây
hãy cho tôi biết cỏ cây muốn gì
cácbônic và ôxy
đất đai nước ngọt mê ly nắng trời
và còn gì nữa em ơi
cỏ cây có muốn những lời của tôi
tất nhiên là chẳng muốn rồi
dù tôi dụ cả quả đồi nở hoa
để tôi hí hửng làm quà
đưa em đến giữa một tòa thiên nhiên
cỏ cây cũng chẳng muốn tiền
nhưng mà muốn được dịu hiền vuốt ve
em nhìn xem
chúng khóc nhè
mỗi khi ta nhẹ nhàng tè long lanh
nước tiểu của ta ngọt lành
và mơn trớn những ngọn ngành hoang sơ
em muốn ở lại đây cơ
ừ nhưng thành phố bơ vơ thế nào
để anh bắt con cào cào
đem về nuôi giữa tế bào bê tông
những thân cao ốc mùa đông
nở ra hơi thở nội đồng thơ ngây
25.11.05
===
Các bác cứ so sánh 2 bản với nhau. Còn em no comment về cách làm ăn của báo vì trót đi lĩnh nhuận bút 300 mời anh em nhậu.
Cái này gọi là “ngậm miệng ăn tiền”
Có một giai thoại thế này:
Dương Tưởng đi bán máu rồi lấy tiền bán máu mời bạn uống bia, khi nâng cốc, bạn Dương Tường nói: “Hôm nay tao uống máu thằng Dương Tường”.
Các cô các chú, hôm nay các cô các chú uống thể diện văn sỹ của anh
Hôm nào đi tiếp nhá, há há