← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 10 tháng 4, 2003
LƯỠI HÁI
bọn chúng đem treo cổ hòa bình và buộc vào cánh bồ câu những quả bom xám ngoét đời nhiều bụi quá làm lắm người mắt toét: ?ođánh nhau ấy mà, vẫn thế, có gì đâu?? những đứa trẻ đã chờ yên ấm rất lâu rồi bỗng chết hoặc bi quan thù hận đã hàng vạn năm rồi sao loài người hoài thiển cận cứ để im cho ác thú diễn trò tôi nghe trong những tiếng reo hò có thần chết trà trộn cùng nhảy múa những lưỡi hái vô hình tua tủa cứ sản sinh vùn vụt khắp nhân gian đời thoi thóp trong sự ích kỷ ngập tràn những cố gắng vẫy vùng trong tuyệt vọng tôi vẫn bơi nhưng cứ dần tê cóng... đừng khóc ta lúc chết nếu mi hèn! 10.04.03 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →