- Cuối cùng thì ông đã giết mấy người?
- Không nhớ. Nhưng nhiều. Nhiều lắm?
- Tại sao?
- Bọn chúng phải chết. Phải chết.
- Chúng đã làm gì?
- Tội ác. Chúng đã gây ra tội ác.
- Thế còn ông? Ông đã giết người?
- Không. Chúng không phải người. Tôi chỉ làm theo lẽ phải. Chúng phải bị trừng phạt.
- Ông đã xem rất nhiều phim đúng không?
- Tôi không nhớ. Tôi không nhớ. Tôi chỉ nhớ khi tôi giết chúng, tôi tin chúng phải được giết.
- Thôi được. Ông hãy kể họ đã làm gì và ông đã giết họ như thế nào?
- Chúng đã gây ra rất nhiều, rất nhiều tội ác, tôi không nhớ hết. Và với mỗi đứa, tôi dành cho chúng một cực hình khủng khiếp, tùy theo những gì chúng gây ra.
- Ông hãy kể một vài trường hợp cụ thể. Ví dụ như về người đầu tiên ông giết.
- Hắn đã giết vợ tôi.
- Hắn giết vợ ông bằng gì?
- Tiền!
- Tiền?
- Phải. Hắn đã hiếp nàng. Và tống tôi vào tù. Nàng tự tử.
- Lạy Chúa!
- Đừng. Đừng nhắc tên kẻ ấy trước mặt tôi.
- Xin lỗi. Rồi sau đó?
- Tôi bắt hắn khi hắn đang say. Nhốt hắn xuống căn hầm ẩm thấp. Và tùng xẻo.
- Tùng xẻo?
- Phải. Trong mười ngày. Tôi lẳng lặng gọt hắn như một củ khoai tây lấy ra từ đống phân ngựa. Tôi nút chặt tai. Không một lời kết tội hay giải thích. Tôi không tin vào kiếp sau. Chết là hết. Hắn phải chết. Biết tại sao hay không thì hắn cũng phải chết. Tôi không muốn phí lời với hắn. Không muốn nghe hắn ăn năn hay gào rú, rên rỉ. Hắn phải trả giá.
- Nhỡ ông bắt nhầm người thì sao?
- Nhầm ư? Nhầm làm sao được cái mặt thú vật được truyền hình náo loạn đăng tin mất tích. Nhầm làm sao được sự bài tiết vô tội vạ trong hèn nhát của nó. Và nhầm làm sao được ánh mắt van vỉ giả tạo chứa đầy căm thù của nó.
- Ông không cảm thấy ghê tay ư?
- Không. Không một chút nào. Tôi cảm thấy đó là đôi tay của vợ tôi. Nàng không còn kiếp sau để báo hận. Và nàng đã sống trong tôi. Nàng đã được nguôi ngoai khi nhìn cái xác thoi thóp bắt đầu lên rêu mốc sau ngày thứ sáu. Tôi bỏ mặc hắn bốn ngày. Sau đó, tống cái thây rữa nham nhở và đống mảnh vụn của nó vào lò lửa. Tôi bịt mũi và ra đi?
- Không ai nghi ngờ ông sao?
- Nghi ngờ và tránh sự nghi ngờ, đó là nghiệp vụ của tôi.
- Rồi sau đó ông giết ai?
- Hình như anh đã bắt đầu quen với cái chết để hỏi một câu bình thản như vậy?
- À? có lẽ. Thực sự, tôi đã bị cuốn hút. Đó là bệnh nghề nghiệp.
- Phải. Ai cũng có một cái bệnh đáng sợ.
- Ông có cho sự giết người của ông là bệnh không? Xin thứ lỗi cho sự trắng trợn này.
- Tôi hiểu. Bất cứ ai cũng có thể cho tôi là một thằng giết người bệnh hoạn và man rợ. Có thể lắm chứ. Nhưng đó là việc tôi không thể không làm. Tôi biết khi tôi ngưng lại, tôi sẽ tự tử. Mà khi ấy, vẫn còn những người đàn bà như vợ tôi phải chết trong đau đớn.
- Ông làm tôi cảm thấy rối trí.
- Phải. Trái tim và lí trí của anh đang muốn giết nhau. Tôi đã nát gần hết trái tim. Tôi vô cảm. Chỉ còn cái lí trí chi phối tôi.
- Cuộc đời thật nghiệt ngã!
- Không. Anh không có quyền nói thế. Chỉ có những người như vợ tôi, như tôi được phép thốt ra những tiếng ấy. Nếu ai cũng nói vậy, cuộc đời sẽ thực sự nghiệt ngã.
- Tôi? Tôi thật khó diễn giải. Tôi? tôi vừa khinh bỉ và ghê tởm ông vừa thương xót và kính phục ông.
- Anh không thể nghĩ khác. Anh sẽ buồn nôn khi chứng kiến một vụ hành quyết của tôi. Và anh sẽ đau đớn khi thấy tôi cắn nát lưỡi trong dây trói trước người vợ quằn quại trên giường?
- Xin ông. Ông đừng kể nữa. Tôi không thể. Không thể ghi nó lại. Không thể để nó lên mặt báo. Nhiều người sẽ hóa điên?
- Anh nhầm. Người đời vô cảm lắm. Chỉ những người đàn bà sẽ khóc. Và một số sẽ có chuyện tán gẫu trong những buổi chiều lau khô bát đĩa và ngồi đợi chồng về.
- Vậy tôi phải làm sao?
- Sao anh lại hỏi một kẻ bệnh hoạn và vô cảm như tôi. Câu chuyện này, nó có trên đời cũng thế mà không có cũng thế thôi. Những kẻ tôi giết cũng chẳng làm cho cái ác ít đi. Tôi giết chúng bởi tôi phải giết chúng. Cứ thấy kẻ ác và tàn nhẫn là tôi giết. Tôi chưa bao giờ giết nhầm. Bởi tôi cảm thấy mình là một thứ công lí chính xác tuyệt đối.
- Tôi không hiểu.
- Tôi cũng không hiểu. Tôi không còn hiểu nổi những điều tôi nói. Có thể chúng tuyệt đối đúng. Có thể chúng hoàn toàn sai. Tôi chỉ cảm thấy thế. Nó là cái cảm giác của kẻ đã bị giết và đã giết. Nó chẳng giống ai và chẳng phải chân lí cho ai.
- Có lẽ tôi nên viết nó thành một câu chuyện giả tưởng. Ông có cho phép?
- Đó là việc của anh. Tôi chỉ muốn trước khi chết, tôi có thể làm một việc gì đó để chứng tỏ tôi không căm ghét loài người. Trong đời tôi, tôi đã cứu ba người chết đuối, năm người trong đám cháy và bốn người đàn bà bị chồng chém.
- Lạy? À, tôi xin lỗi. Tôi xin ông hãy xin ân xá. Người như ông không đáng phải chết.
- Để làm gì? Nếu tôi ra. Tôi sẽ lại giết những kẻ ác. Nhưng tôi đã mệt mỏi. Đã kiệt sức. Tôi sẽ bị những ký ức ám ảnh và hành hạ khi lí trí của tôi đã rã rời. Tôi phải chết. Và tôi cần chết. Tôi sẽ chết nếu tôi không chết.
- Ông còn người thân thích nào không? Tôi hy vọng?
- Đừng. Họ đã quên tôi và tôi mãn nguyện với điều đó. Hãy để họ yên. Tôi không muốn dính dáng tới họ.
- Vậy thì? Vậy thì? Ông còn ý nguyện nào không?
- Một điều thôi. Hãy giết tôi bằng bất cứ cách nào nhưng đừng dùng ghế điện.
- Tại sao?
- Hãy dùng tiền vận hành nó để đóng cho những cô nhi viện. Tôi không muốn lũ trẻ chúng trở thành kẻ ác vì đói và thù hận? Này, anh đừng khóc. Rất tiếc là tôi không còn biết cảm thấy có thiện cảm với anh, chàng trai trẻ. Anh đừng khóc mà hãy hứa với tôi rằng anh sẽ bảo vệ được vợ anh. Tôi đã sợ hắn. Tôi đã để hắn vào nhà. Và tôi. Chính tôi đã bị tôi trừng phạt?
17.11.02-18.11.02
linh