Tớ xin nói một chút suy nghĩ của mình:
Từ hồi tớ vào box thica, tớ gặp hơi nhiều sự dễ dãi và nhiều cách thể hiện chứng tỏ với họ thơ chỉ là một thứ đồ chơi tiêu khiển.
Nhưng đó là quyền của mỗi người, không có luật nào bắt thơ phải là thơ cả và cũng không mấy ai biết rõ thế nào là thơ.
Theo quan điểm chủ quan của tớ thì thơ phải là một cái gì đó có hàm chứa một số giá trị, hoặc đẹp hoặc mới. Đẹp theo nghĩa làm rung động lòng người và mới theo nghĩa làm người ta tìm thấy một cái gì đó sáng tạo trong thơ. Một bài thơ chứa cả vẻ đẹp và sự mới mẻ là một bài thơ thực sự mang tên thơ. Bởi vì, nó như một một sức sống mới giúp mỗi người chúng ta khai phá phần nào cảm nhận về thế giới quan của đồng loại mình. Qua đó, nếu bộ óc biết rung động thì chắc chắn sẽ cảm thụ được những điều quí báu cho tâm hồn. Đọc những bài thơ thực sự có giá trị chính là cách phát triển nhận thức và tấm lòng rất tự nhiên. Bởi vì thơ là một cái gì đó ngấm vào chứ không phải nhồi vào.
Theo tớ, mới và đẹp ở đây không phải là cái gì cao siêu, ví dụ như một bài thơ của Phan Thị Vàng Anh, tớ đọc thấy cả cái mới, cả cái đẹp:
Hôm nay trời nắng chang chang
Mèo con đi học chả mang thứ gì
Chỉ mang một chiếc bút chì
Và mang một mẩu bánh mỳ con con
Thơ Việt Nam thì dù mới dù cũ, tớ vẫn thấy một bài thơ dường như đẹp hơn khi có vần điệu trôi chảy một cách tự nhiên, cái đó hình như gọi là nhạc trong thơ. Còn một bài thơ không vần không hẳn là không đẹp nếu nó có những hình ảnh biết nói và những ý tưởng hay để bù trừ. Cái mới ở thơ không vần có giá trị chính là đủ sức tìm ra những ý tưởng và cách nhìn để bổ khuyết cho cái sự không vần.
Như vậy, việc chỉ thích thơ vần hoặc chỉ thích thơ không vần chính là việc cô lập, hạn chế cảm thụ của mình về cái đẹp và cái mới.
Tớ thấy cách cảm thụ thơ của quần chúng từ xưa đến nay có rất nhiều phát triển, phát triển là tất yếu mà. Từ chỗ chỉ thích những gì ?oêm tai?, nhiều người đã biết cảm nhận cái chân giá trị, nghĩa là thấy được cái hay dù ?ongười ta gọi nó là cái quái gì chăng nữa?.
Nhân tiện, nói luôn chuyện bài ?oNo matter what? và bài ?oNothing else matter? là hai phong cách nhạc mà nhiều người cho là kỵ nhau: Pop-Rock. Thế nhưng hai bài này đều được rất nhiều người thích. Thử phân tích một chút. Hãy bỏ qua chuyện mặt mũi quần áo, cách trình diễn cơ thể của các thành viên, coi như chúng ta chỉ ?ođọc? họ bằng âm thanh. Cái hay thứ nhất là giai điệu, thứ hai chính là ý nghĩa rất trí tuệ của lời bài hát, tớ xin trích ra hai câu bất kỳ của mỗi bài:
?oNo matter what they teach you
What you believe is true?
(Dù họ có dạy bạn điều gì chăng nữa
Điều bạn tin chính là sự thật)
?oOpen mind for a different view
And nothing else matter?
(Hãy thử nhìn theo một cách khác
Thế thôi)
Cả hai bài này tớ đều đã nghe từ lâu, nhưng hầu hết chỉ là nghe giai điệu đã thấy hay. Phải đến hơn một năm sau, khi tớ thử tìm lời bài hát thì tớ lại thấy ra nhiều cái mới mẻ. Đến bây giờ vẫn chưa thuộc hết nhưng mỗi lần nghe, ráp lời vào lại thấy được ít nhiều thú vị mới. Chính vì thế mà tớ coi đây là hai bài thơ hay. Và rất rất nhiều bài thơ bài hát tớ nghe, đọc nhiều nhiều lần mới ngấm được.
Tớ nghĩ, cái hay của thơ là ở chỗ không phải ở chỗ anh sở hữu được thân xác nó hay không mà là anh cảm nhận được linh hồn nó. Mà muốn cảm nhận được linh hồn thì trước hết phải có linh hồn. Theo quan niệm của tớ thì linh hồn lại là một cái phải đẹp và có tính phát triển. Qua đó cũng thấy việc nuôi dưỡng linh hồn con người chính là việc làm mới và làm đẹp thế giới. Nhân tiện cũng thử phân tích một chút về mới và đánh mất mình. Đánh mất mình dường như là cố tình làm mới mình khi mình chưa cũ. Mới và đẹp vì thế lại có phần gắn bó với chân thật và tự nhiên. Và rất rất nhiều yếu tố nữa mà tìm tòi để liệt kê ra có khi lại mất tính đúng đắn và mất tự nhiên của mới và đẹp.
Bài viết này khó làm hài lòng được hết tất cả mọi người, cũng không phải là tiêu chí để đánh giá thơ mà người viết chỉ muốn người đọc thử trong quá trình đọc, tự nhiên có một phép so sánh, tự đánh giá chính mình và khả năng nhìn nhận của mình một chút. Đơn giản chỉ là để chúng ta cùng thấy cái nào đẹp, mới thì bảo tồn, phát huy, còn cái nào không hay thì cũng không o bế, nuông chiều. Bởi vì, hiềm cứ ưu tiên một phía thì phía kia tất sẽ cô đơn. Tớ nghĩ, để cái không hay cô đơn cũng tốt, nó sẽ nhận ra nó phải hay nếu muốn hòa nhập. Cái khó vẫn là phải nhận ra cái không hay ở chính mình mà nghiêm khắc với bản thân. Bởi rõ ràng những kẻ đã, đang và có thể sẽ gây ra những cuộc chiến đã không nghiêm khắc với mình trong cảm quan về cái đẹp và cái mới. Con những người biết trân trọng nó thì lại chưa làm gì nổi. Cùng có một nhìn nhận tốt để phát triển cái đẹp và cái mới tất sẽ tạo ra sức mạnh không nhỏ.
Tớ nghĩ, nếu box thica ý thức được điều đó trong mỗi con người thì việc tìm ta một tập san có chất lượng chỉ là chuyện nhỏ.
Tớ (không dám xưng là chúng tớ) không tham gia vì vẫn đang bận làm những việc cần làm và đợi đến một ngày những người tham gia box thica tự làm mới và đẹp tâm hồn mình?
Nói mấy chuyện này khó tránh được làm có người khó chịu: ?oLại hô khẩu hiệu đây?. Đấy, còn có những người như thế ở đây thì?
khi chắt lọc
không có chỗ
cho
hằn học
linh
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗