Người nô lệ có lương tâm
Vừa đầy đau khổ vừa thầm tự do
Tự do Chúa Trời không cho
Thì bao tư tưởng lạ lo cho mình
Khi người nô lệ bất bình
Không ngừng tập luyện lên trình đỉnh cao
Thì chủ nô cũng vái chào
Nhường cho thế giới bước vào yêu thương
Cuộc đời dù vô số tường
Đã bao nhiêu những con đường vượt qua
Bao nhiêu người vẫn mù loà
Và bao trí tuệ thăng hoa mọi miền
Cuộc đời sẽ tới bình yên
Cần thời gian để biến thiên thôi mà
Tiến hoá còn cả bao la
Muôn loài không chỉ làm ra cường quyền
Tâm hồn lãnh đạo tật nguyền
“Trai anh hùng gái thuyền quyên” còn đầy
Nếu mày là kẻ dựng xây
Thì lương tâm phải tràn đầy hành vi