Anh ngồi trước cửa
anh ngồi trước cửa nhà mình
cộ xe như những cá kình cá rô
phố phường bơi lội trong hồ
và trong biển lớn và ô sóng ngầm
anh ngồi hớn hở trầm ngâm
được im lặng đọc hồi âm mặt trời
từ đâu đó đấy em ơi
và anh cảm thấy hơi hơi mở lòng
anh ngồi đón những rêu phong
từ còi xe với lại trong mặt người
anh ngồi chăm chỉ biếng lười
viết như đang vẽ nụ cười tương lai
anh ngồi không đúng không sai
nhớ điều giản dị em cài trên môi
anh ngồi hỏi han cái tôi
mày là mình đến đâu rồi bé con
anh ngồi tự vấn có còn
biết yêu và biết mỏi mòn vì yêu
bỗng nhiên em đến yêu kiều
nhưng giờ không phải là điều anh mong
em làm ơn đừng đau lòng
anh cần một khoảng lạc trong chữ và
anh cần tái tạo bao la
để tình yêu sản xuất ra hòa bình
05.11.05