← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 2 tháng 5, 2003
MIG2000,
Xuất bản thơ là việc tớ nghĩ đến từ khi còn là một thằng oắt kiêu ngạo nghĩ thơ mình có thể làm thay đổi cuộc sống một cách đáng kể. Bây giờ, những người dán mác nhà thơ nhan nhản, muốn xuất bản thơ chỉ cần độ dăm mười triệu hoặc tìm mối thân quen, dễ ợt. Có điều, thơ tớ lại là thứ thơ không dán mác nên khó qua được khâu kiểm duyệt những gì "có vẻ không hợp đường lối". Hơn nữa, thơ xuất bản ra đâu phải người ta đổ xô vào mua, cứ phải nằm trong mạng nhện mà chờ một vụ xì căng đan để thu hút thói hiếu kỳ của người đọc. Chi bằng cứ post lên đây, click một cái, cả người gửi và người đọc không mất tiền in và mua (trừ tiền net), và ai thích đọc thì đọc. Rồi thì coi như đặt cái nơm cá ở đây, chờ, tìm cách kiếm cơm cái đã, bao giờ cá vào thì có cá ăn thêm. Tớ không còn đủ kiên nhẫn giả tạo để nói mình không hiểu thơ mình có giá trị hay không, tớ biết nó là cái có giá trị. Nhưng việc tiếp nhận giá trị ấy còn tùy thuộc lòng người. Vài trăm lượt đọc mỗi tuần là con số không nhỏ nhưng cũng chẳng thấm tháp gì so với những người mà thơ tớ "có thể tác động đến hộ một cái gì đó. Trong khi những người đọc thì hiếm khi chia sẻ nó với những người khác hoặc không tìm thấy ai để chia sẽ trong thế giới đọc bị thui chột này. Vì thị hiếu bây giờ đánh mất bản năng tìm đọc cái hay nên tớ mới phải làm cái việc quảng cáo này, phải gân cổ lên kiểu như: "Bạn hãy đọc những gì away viết, nó cần cho bạn đấy" Tớ cho rằng bao giờ tạo được một thị hiếu là: Tìm cái có giá trị chứ không chạy theo thị hiếu, hình thức thì cuộc sống của đất nước mới thực sự có những sự thay đổi tốt đẹp lớn lao, và cuộc sống của tớ trong cuộc sống nói chung ấy tất nó sẽ tốt đẹp theo. Cái việc tạo ra thị hiếu tìm đến với chân giá trị làm sao tớ làm nổi, thì cứ viết bài này như bao bài khác với hy vọng đặt một viên gạch vào con đường ấy. Tớ tin vào sức mạnh của niềm tin và sự kiên nhẫn sẽ làm nên chuyện, chỉ trách mình chưa đủ sức mạnh, nghị lực để tin mãnh liệt và kiên trì dai dẳng. Lòng người bây giờ không còn như xưa nhưng tớ vẫn luôn tìm cách "kêu gào" về cội nguồn. Bây giờ không sung được như xưa thì lại dùng cách rủ rỉ này. Nếu cậu có cảm tình với thơ tớ và thấy nó hay thì cách tốt nhất cậu giúp tớ là khi có dịp, quảng cáo nó giùm tớ, ví dụ giản đơn là khi gặp một người bạn trên net, cậu bảo: "Đọc thử thơ away xem, được phết". Ai cũng giúp một tay như thế thì chả mấy mà thơ tớ đến được với đông đảo quần chúng. Cho tớ trả được món nợ ám ảnh với đời với mình là khẳng định những gì mình có giá trị và có ích cho cuộc sống, rồi tớ thanh thản mà đi làm việc khác. Còn con người tớ và cuộc sống riêng tư của tớ thì hãy để nó yên. "Đời ta như kẻ chơi sổ xố được lòng người hoặc mất hết lòng ta" linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →