ừ thì đau thì vẫn biết là đau
nhưng chưa đến lúc vô hình trong thời cuộc
sự tồn tại chỉ là vô ích
sống là đừng vô nghĩa với thời gian
đến một ngày ý niệm cứ dần tan
không gì cả và thế là thôi sống
một trạng thái hoàn toàn trống rỗng
lúc về nguồn e là lúc cạn khô
còn thanh xuân anh còn muốn dại rồ
khao khát cái rồi đây hư vô hết
yêu cái đẹp là phải yêu đến chết
tặng cho anh hồn đẹp của em đi
đời sẽ không còn nghĩa lí gì
ấy là lúc mất em và tất cả
và tuổi già là thời gian trả giá
cho một thời ăn quả chả trồng cây
anh đã không còn nhiều nhặn thơ ngây
nhưng thề sẽ không cho mình vô cảm
bởi như thế ăn cơm như ăn cám
khi chẳng còn ý niệm đúng và sai
đời là mưa sợi vắn với sợi dài
sự rung động là thước đo thời khắc
anh đang sống nhưng mà anh không chắc
em có cần anh sống không em?
03.05.03
linh