một ngày em ở trong tôi một ngày
một ngày vẫn trắng bàn tay
một ngày nơi sự trả vay lạ kỳ
nỗi đau cứ thế thầm thì
hôm nay tôi sống chỉ vì sống thôi
không yêu em quá nữa rồi
trái tim chẳng đớp miếng mồi trái tim
tôi thèm nghe quá tiếng chim
nhành dương liễu mãi im lìm mong manh
mùa đông gặm úa lá cành
em đà xõa tóc lấp vành tai thơm
tôi chưa làm nổi gạo cơm
ngày ngày cúi mặt lặng đơm bát đầy
tình yêu nuôi nổi vai gầy?
tình yêu nuôi nổi một bầy trẻ con?
tôi dần mất những sự còn
cuộc đời thành thị xoáy mòn cái chi?
mắt tôi đã lạnh như chì
thơ tôi dường đã lầm lì như tôi
trong cô độc sự tinh khôi
bao giờ cũng bạc như vôi chả trầu
giờ này em lại ở đâu
ở đâu hỡi cánh bồ câu lạc loài?
12/12/02
linh