Mọi thứ đều phục vụ cho quên lãng
Dù ta luôn thèm chống lại kim giờ
Thở, ghi chép, lưu file, tăng bộ nhớ
Rồi cũng qua như một bài thơ
Bài thơ viết tặng em hai ngày trước
Giờ nhận ra chưa viết mới đau đầu
Ta chẳng muốn thương người như loài chó
Mà mỗi ngày ta chỉ nói gâu gâu
Nhiều khi nghĩ mà thương cho thời tiết
Phải chạm va da dẻ của con người
Rồi bị chúng thở than hay chì chiết
Hoặc reo mừng như những đoá hoa tươi