Một kỹ thuật
Có một kỹ thuật mà khoảng 4-5 năm qua Ad khốn đã áp dụng thành công vào một số bài thơ, câu chơi chữ. Đó là viết những câu mà khi hiển thị thì độ dài của chúng rất bằng nhau, gần bằng nhau hoặc tạo nên những hiệu ứng hình ảnh đẹp, dễ chịu. Trong đó, viết các câu dài gần như y hệt nhau mà ngữ nghĩa vẫn tự nhiên không lộ vết lắp ghép là khó nhất.
Ngữ nghĩa, câu chuyện thật đỉnh luôn được ưu tiên trước, nhưng để tăng độ khó thì có thể thêm yêu cầu, thêm layer [độ dài các câu cũng phải hiện lên bằng nhau]. Khi sáng tác thì những yêu cầu này hoạt động song song hơn là hoàn thành lần lượt từng lớp, nhờ vậy thì sự đan cài của cả bài thơ mới thật bền chắc, tự nhiên, 3d chứ không rời rạc, dễ bục, dễ sờn, dễ lỗi thời khi trình độ độc giả phát triển lên.
Game “câu dài bằng nhau” này Ad khốn chú tâm chơi hơn khi một lần tình cờ thấy hai câu mình rất hài lòng có độ dài bằng nhau. Điều này gợi lên suy nghĩ phải chăng những cái càng hay càng hoàn hảo ở nhiều chi tiết. Tốt gỗ earns tốt nước sơn.
Sau này, dù không phải lúc nào cũng cố tình viết câu hiển thị dài bằng nhau nhưng khi những câu đó hiện ra thì chúng thường là những câu hay nhất. Lí do cho việc này một phần là ý thức và kỹ năng không ngừng làm tác phẩm xịn hơn, sâu hơn, hoàn hảo hơn, nhưng nó còn có một phần lí do khác, lớn hơn. Đó là thế giới này trải qua bao ma sát với thời gian và vạn vật ma sát với nhau (vạn vật cũng chính là thời gian) đã đạt đến những độ hoàn hảo và tinh xảo vô cùng. Và nó còn tiếp diễn sự tinh xảo đó ở những cấp độ cao hơn. Và nếu bạn tinh tế và cập nhật cuộc sống, bạn sẽ ngày càng thấy và thấy rõ hơn, nhiều hơn điều đó.