Thoăn chẳng chơi với ai
Chỉ đi cùng với Thoắt
Hai đứa thường thoăn thoắt
Đi tới cuối bài thơ
Tình cảm thật mập mờ
Vì Thoắt ẩn Thoắt hiện
Thoắt cái mà đã biến
Thoăn một mình vô danh
Thấy thương Thoăn nên anh
Tìm cho Thoăn người bạn
Một tấm gương buồn chán
Soi vào thấy Thoăn thoăn