← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 13 tháng 6, 2004
MỘT NGÀY CỦA XÃ HỘI ĐEN
Buổi sáng tao (xã hội đen chưa!) đi ra đường bằng xe đạp xã hội đen. Tao đi vào phần đường của bọn không phải xã hội đen. Tao suýt đâm vào một thằng bé năm tuổi nhưng tao kịp... ngã (xã hội đen mà lị!). Thế là tao lăn ra ăn vạ nhưng nó mới năm tuổi chưa hiểu gì (ngu quá!) nên tao đành xin lỗi nó. Xã hội đen lịch sự chưa! Buổi chiều tao vẫn tự hào về chiến công buổi sáng nên tao vào quán phở để thưởng cho mình. Tao ngồi cạnh một đứa bé gái, thế là tao bô bô kể cho nó chiến tích của mình. Nó xem chừng khâm phục lắm, đến tròn xoe mắt cơ mà. Xã hội đen đào hoa như thế đấy! Lâng lâng quá! Tao rút tờ mười nghìn mới cứng trả cho lão chủ quán (tao chỉ thèm đưa một tay thôi đấy, oai không!) Tao đợi mãi mà không thấy lão trả lại tiền. Tao không hỏi vì xã hội đen phải tự suy luận mới thông minh. Tao nghĩ mãi... Thì ra lão tính cả tiền tao nói chuyện với con bé lúc nãy (chắc là con gái lão). E hèm...! Oai ghê! Nể tao là xã hội đen nên lão chỉ dám tính nhường ấy tiền. Gấu thật! Buổi tối về nhà tao gặp một thằng oắt con (nó mới là thằng oắt nhưng đã to con rồi.) Nó thấy tao đi một mình nên nó tới xin đểu năm nghìn uống nước. Ha... ha... Xui cho mày đụng xã hội đen rồi! Thằng này cũng khá, mới tí tuổi đầu đã tập tành xã hội đen, phải khuyến khích để nó phát triển chứ. Thế là tao bố thí cho nó hẳn mười nghìn. Thế là đi đứt hai chục tiền nhậu sáng cả tuần. Nhưng tao không tiếc vì tao phải tập chịu đựng, nhịn ăn để đối đầu khó khăn đầy rẫy trên con đường lập nghiệp. A! Đứa em gái có gói bim bim to vật. Phải hành nghề xã hội đen mới được! 1998

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →