một ngày thứ 7 thênh thang
tôi cùng đi lạc với nàng đi đâu
ở trong mấy tỷ tinh cầu
còn mang bao vết đục ngầu ố hoen
trái tim nhân loại nông choèn
nghệ nhân thành chú lính quèn lông bông
mình đi đến một dòng sông
hay mình đi đến nơi không có gì
đích đến là quãng đường đi
anh hồi sinh giữa nhu mì tinh khôi
tức vãi lúa hết xăng rồi
dắt xe kiếm chỗ nào ngồi đi em
để cho đời sống nhập nhèm
mở to mắt rỗng mà xem chúng mình
sống bên nhau rất hoà bình
dù không cứu được tình hình thế gian
khi anh bất lực vô vàn
em cho anh một sự an ủi này
ít ra có một đôi tay
cần tay anh nắm cho ngày mênh mang
25.09.05