mùa xuân áp mảnh tai vào môi gió
anh bỗng muốn làm lưỡi con bê non
để nhấm nháp vị ngào thơm của cỏ?
anh cứ ngỡ sẽ quên được em
nào ngờ, chiếc lá
rơi lửng lơ mang hình đôi mắt cũ?
đau!
không nghĩ tiếp được rồi?
bác sỹ ơi,
những cây kim rần rật nơi đầu tôi
nhói quá?
nhưng tôi chẳng buồn nói
các bác sỹ lạnh lùng chữa bệnh
chỉ hỏi những gì cần hỏi?
trong cuộc sống này
tự bao giờ
loài người với nhau đã trở nên xa lạ
theo một xu thế nào đó
một xu thế tiềm tàng sự hủy diệt?
cả tôi với mọi người
cũng thế thôi?
tôi đã mất đi thiện cảm
với cảnh sát và bác sỹ
họ thường làm tôi đau
và không thấy dịu xoa
(dù tôi biết họ cũng chả sung sướng gì)
giá ngày xưa ai đó đừng nói:
?olương y như từ mẫu?
?ocông an cảnh sát nhân dân vì nước quên thân vì dân quên mình?
tôi nghĩ đến những người lính kiên trì ngoài hải đảo thiếu thốn
những người lính kiểm lâm ít ỏi bám trụ với rừng
tôi nghĩ đến những bác sỹ đến vùng xa xôi hẻo lánh
những bác sỹ lấy thân mình làm thí nghiệm?
và nhủ:
xin lỗi các bạn
đừng chấp những lời của kẻ mệt mỏi này
trên đời
tôi không ghét cảnh sát
tôi không ghét bác sỹ
là vì
còn có những người như các bạn?
4/4/03
linh