← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 16 tháng 4, 2007
Mùi hương (tiếp)
VI. Đôi khi, đang chuyện trò sôi nổi, hai vợ chồng đột ngột im lặng. Ngôn từ vừa phát ra không biến mất, tụ lại như một lớp sương nhẹ bao quanh họ. Hắn bảo đó là nước bọt mà lòng ngầm phục phát hiện tinh tế của vợ. Vợ hắn viết trong cuốn sổ chi tiêu hàng ngày, dưới những cột số ríu rít tiền rau thịt, áo quần, xà phòng, điện nước, internet, tang lễ, cưới hỏi, đầy tháng…: “… Khi đó, sự im lặng như những cánh chim bay lượn trong lớp sương ngôn từ ấy. Sự im lặng số nhiều. Sự im lặng cũng đa đạng như ngôn từ. Có khi hơn. Tiếng hót, tiếng vỗ cánh, hay tiếng lông vũ chạm vào hơi nước… tạo thành một bản nhạc nối chúng tôi với nhau. Thế giới như tan đi dưới âm nhạc trong màn sương ấy. Chúng tôi trở nên xa lạ với loài người. Trần trụi, riêng tư và hạnh phúc. Hạnh phúc cả với những cơn lạnh buốt đột ngột, tiếng hót u uất và tiếng va chạm chói tai. Đơn giản bởi chúng tôi đang chia sẻ điều đó với nhau. Cứ thế, luân chuyển, mỗi khi màn sương nhạc ấy tan đi (không, nó không tan đi đâu cả, nó ngấm vào chúng tôi), thế giới lại hiện ra rõ nét hơn. Bằng cách phát tiết và tiếp nạp ấy, chúng tôi thêm hiểu và cảm thông với nhau, với con người. Những khổ đau của chúng tôi trở nên dịu nhẹ. Tâm hồn chúng tôi cùng tập bằng lòng với sự ngăn cách bởi những lớp thân xác yếu ớt và nhỏ bé trước đe dọa của vô vàn biến động khôn lường. Chúng tôi tập yêu mến thân xác nhau, vun đắp hệ thẩm mỹ riêng về thân xác nhau, coi thân xác như bãi bồi đỏ nặng phù sa của tâm hồn, để nó không là ngăn cách nữa. Linh hồn cũng là một bãi bồi nối dài thân xác vậy. Chúng tái tạo lẫn nhau, cùng chịu khổ đau và hạnh phúc của nhau. Mỗi con người một hồn một xác đã là một cơ chế yêu thương. Hai thân xác hai tâm hồn có bao giờ chạm được vào nhau thân thiết thế để nâng cấp tình yêu cô đơn vì hoài nghi tha nhân ấy? Tâm hồn và thân xác em có đủ bền bỉ để cập nhật trọn vẹn tâm hồn và thân xác anh? Em phải làm gì để anh có thể yêu em không chỉ xác-xác, xác-hồn, hồn-hồn, hồn-xác hồn hay hồn xác-xác. Mà như em khao khát: Hồn hồn xác xác? (Nghe cứ như Hồng Hồng Tuyết Tuyết í nhỉ). Em tham lam quá? Nhưng đây là lòng tham em lựa chọn và sẽ dè chừng nó để không chiếm đoạt anh. Em muốn thuộc về anh nhiều hơn nữa. Em cảm thấy tình yêu này rất mãnh liệt và bền bỉ. Dù có thể, anh sẽ tự hỏi anh: Có thật vậy không? Hay đây chỉ là dư âm của xao động tối nay?” Hắn như nghe thấy một giọng nói khác của vợ khi đọc dòng chảy ngôn ngữ ấy. Vừa gần riết vừa xa hút. Cái gần cái xa đuổi theo nhau quanh một vòng tròn. VII. Bâng lâng, đôi chân rối bời, hắn ngồi xuống cái ghế chữ T ở một trạm xe bus vắng tanh. Áo ấm đủ màu trôi như bay qua mặt. Những nét phẩy dứt khoát của Monet. Nhưng không đọng lại. Hiện tại bị tương lai lôi tuột đi. Không còn ai thong thả nữa. Hai ngón tay phải di dọc thái dương, bàn tay trái bấm lấy bắp tay phải, hắn co mình mỉm cười nghe tiếp chuyện xưa vang lên trong lớp nhạc sương lâu lắm mới trở về: – Thằng bé chắc là đau lắm, bẻ gì mà mạnh, cứ từ từ bảo nó bỏ ra trả lại đã sao. Bà í làm bất ngờ quá, em chẳng kịp phản ứng gì cả, cứ trơ mắt nhìn. Em tệ thật. – Kịp sao nổi dã tâm. Bà í phải giật vội món đồ chơi khỏi tay nó. Để theo ngay phe đám đông kết tội nó. Để nhanh nhanh ra về với một phẩm giá thanh sạch không dính líu gì đến tội lỗi của nó. – Khiếp. Mình cũng đang kết tội bà í đấy. Có vẻ bà í không hiểu cách nhìn của người khác lắm. Làm thế chỉ phản tác dụng. – Anh cảm giác rất mạnh bà í cực kỳ ích kỷ. Người ích kỷ lại còn nóng nảy thì rất khó hiểu người khác. Họ nghĩ ra cái người khác nghĩ và cho đó là khách quan. – Mình kết luận vậy có vội quá không? Mà em thấy mọi người đều nghĩ ra cái người khác nghĩ và cho đó là khách quan chứ chả riêng bà í. – Thì ai chả ích kỷ và nhầm lẫn. Nhưng mức độ khác nhau. Mức độ bà í nhớn hơn cần thiết. Vợ anh đừng ngụy biện. – Hi hi. Nhưng nói “cực kỳ ích kỷ” thì hơi nặng lời. Mình của em hôm nay khó tính với phụ nữ thế. Tại phải xách đồ cho em lâu quá à? – Vớ vẩn. Anh không nói bừa đâu. Luận ra thì, vì mình, bà í sẵn sàng cô lập thằng cu đang hết sức tiếc nuối, lạc lõng và không hiểu cái gì đang diễn ra. Bà í tước đoạt sự sở hữu cái không phải của nó khỏi tay thằng cu nhưng cách tước đoạt của bà í lại cho thấy bà í cho mình quyền sở hữu nó. Cho anh điếu nữa… – Không. Hôm nay thế là đủ rồi. – Nốt một điếu thôi. – Anh có nghe em không? – Nghe. – Mẹ nào chả muốn con là của mình. Em cũng vậy. Nhất là khi nó còn bé xíu. – Lúc nào các cô chả cho rằng con mình bé xíu làm nó không lớn được. – Hi hi. Nhưng bố mẹ mình vẫn coi mình là trẻ con, mình cũng thích thế còn gì. – Nhưng mình có thích sự thô bạo không. Bố mẹ mình có thô bạo với mình không. Bà kia thì thế nào. Đấy là con bà í. Thử bẻ tay, quát tháo con em xem em còn thông cảm không. Chả xông vào cắn xé người ta te tua. Khác gì sư tử cái. – Hihi, đúng. Ích kỷ thì được, nhưng không được thô bạo. – Cứ ích kỷ đính kèm thô bạo thế thì anh đoán bà í không bao giờ dám thú nhận mình gián tiếp tạo nên những thói xấu của thằng cu. – Nhưng khi nó có thành tích gì, có thể bà í sẽ nhận mình là người trực tiếp dạy dỗ nó. – Ha ha, rất dễ thế nhé. Bệnh người nhớn mà. Em để ý mà xem. Bao nhiêu trường học suốt ngày khoe mình đào tạo ra toàn công dân có ích cho xã hội. Một người thành đạt có tiếng tăm thì từ lớp mầm lớp lá đến đại học cao học hắn kinh qua đều cập nhật tên hắn vào bảng vàng thành tích. Mà đã dám nhận công dân tốt là do mình đào tạo, sao không can đảm update luôn cả những sản phẩm từ công nghệ đào tạo của mình đang nghiện hút, trộm cướp, côn đồ, tham nhũng, khủng bố, mất trí… – Ơ, đúng. Thế mà em không nghĩ ra… – Em phải bảo vệ giai cấp của em chứ. – Không phải. Em có quan tâm đến thành tích trường em đâu. Em chỉ muốn tốt cho bọn trẻ con. Mấy anh chị dậy cùng em cũng thế. Bảo nhau tranh thủ trang bị cho chúng nó khi mình còn ở cạnh. Lớn lên, chúng nó vuột khỏi tay mình rồi. – Ừ. Em như chim bồ câu trắng bay giữa trời sấm sét. – Em thấy biết ơn bọn trẻ con. Chúng nó cho mình buồn vui khác hẳn buồn vui với người lớn. Cho mình thêm hiểu biết về hiện sinh của chúng nó, của gia đình chúng nó. – Hiện sinh hư thì sao? Không có đứa nào hư à? – Có chứ. Thỉnh thoảng có những đứa như kiểu sinh ra đã hư hơn người rồi. Bố mẹ rất hiền lành tử tế nhưng bản năng phá phách của nó rất mạnh. Trông nó khỏe mạnh bụ bẫm thì thích thật, nhưng dạy nó tôn trọng tự do của các bạn khác mệt ơi là mệt. Hình như nó biết thế là tốt nhưng hơi tí lại quên. Kiểu như lúc bản năng trỗi dậy thì không còn biết đúng sai với lại hậu quả gì. Có lúc đánh bạn te tua xong lại khóc thút thít xin lỗi rồi ngồi buồn thiu. – Kiểu người này gần với thú hoang dã. Lúc tạm cạn năng lượng thì năng lượng mới ngang bằng năng lượng của người thường. Lúc đấy bản năng của nó mới chạm được vào cảm giác cảm thông với cái đau của người khác. Nhưng lúc nó nạp pin xong thì… hì hì. – Đúng rồi. Lúc nó khóc xong, ăn như hổ đói, ăn xong lăn ra ngủ. Lúc dậy mải vui thì lại đâu vào đấy. – Hì hì. Hồi trước anh cũng thế. – Thật á? Hi hi. Thảo nào nhiều người bảo hồi bé anh hư, bao nhiêu người ghét, em lại không tin. – Bây giờ anh vẫn được nhiều người ghét đấy chứ. – Được ghét như anh em cũng thèm. – Hê hê. Chắc bây giờ mình đáng ghét kiểu khác. Anh may mắn là hồi bé được ở với ông ngoại lúc bố mẹ anh đi nhiệm kỳ 3 năm bên Đức. – Đây là lần đầu anh kể về ông ngoại với em. – Ừ. Ông ngoại anh thích sống một mình, bà ngoại anh lấy chồng rồi định cư ở Đức từ lúc anh và đời chưa biết mặt mũi nhau thế nào. Ông ít giao tiếp nhưng lúc anh đến ông dành nhiều thời gian chăm sóc, quan sát cả dậy anh. Lúc anh quá lắm ông mới cho ăn roi nhưng chỉ vụt những lúc ông đang bình tĩnh. Vừa vụt vừa phân tích. Anh ăn roi quắn đít mà tâm phục khẩu phục. – Nhà anh ứng xử với nhau hay nhỉ. – Nhưng không hẳn tại thế mà anh bớt cuồng cẳng đâu. Ông anh còn dậy anh vẽ nữa. Hồi đấy anh thích quệt thật đậm mầu rồi bôi xoáy nhoe nhoét lung tung. Ông anh thì vẽ chậm rãi, có bức vẽ hàng năm. Anh thấy là lạ, thế là anh bắt chước. Nhưng chả được. Chỉn chu được chừng chục nét là cái tay lại quào bút ướt toạc tờ giấy. Ông anh điềm đạm thế mà có lúc phải kêu trời vì anh. Nói chung, sống với ông cả đọc sách của ông, anh hiểu nhiều thứ hơn những đứa khác nhưng lúc hành động thì ngu xuẩn hơn nhiều. – Hi hi. Ông mà th� ��y anh bây giờ, chắc ông vui lắm. – Cũng chưa đâu vào đâu. Thỉnh thoảng anh vẫn phải viện đến ông mới bình tĩnh được. – Thế anh bớt quậy lúc nào? – Lúc ông mất. Một người đi ẩu đâm phải. – Ông có đau không? – Chắc là không, ngã xong ông dậy được luôn, đi lại bình thường. Anh kể cho người khác, người ta toàn hỏi: “Thế có bắt được thủ phạm không?”. Vợ anh hay thật. – Thế có bắt được thủ phạm không? – Không. Không phải bắt. Ông bảo tự về được nhưng người lái xe nằng nặc đưa ông về tận nhà, gửi tiền khám bệnh, còn để lại địa chỉ. Sáng hôm sau anh gọi mãi ông không dậy. Sợ quá, gọi hàng xóm sang thì họ bảo ông mất trong giấc ngủ rồi. – Thế thì chắc ông đi cũng nhẹ nhõm. – Ừ. Lúc ấy anh mới biết thế nào là mất mát lớn. Xung quanh chẳng có người lớn nào yêu thương mình thế. Lắm lúc còn nhả nhớn hái quả, tắm sông như bạn bè. Lúc sống thì bạn toàn chịu đựng mình, lúc bạn chết mình chẳng chịu được gì cho bạn. Bất công. Anh bực bội kinh khủng mà chả biết trút vào đâu. Khó chịu lắm. Hơn cả lúc mình bị cấm đi chơi, muốn trốn đi mà không cách nào trốn được. Anh định đi tính sổ với người lái xe. Cũng nghĩ đến chuyện nương tay vì người ta biết lỗi. Nhưng gạt đi. Giết người là giết người. Xin lỗi là xong à, đâu dễ thế. Nói chung, lúc anh bực bội thì anh ngu cực. – Em thấy mình bực bội trông cũng dễ thương đấy chứ. – Bây giờ bực kiểu khác rồi. Thế là vác gậy đến nhà người ta, vừa hùng hổ đi vừa nhớ ông ngoại. Thế nào mà nhớ đúng cái câu ông bảo lúc bực anh: “Đến chịu mày. Có khi ông chết mày cũng chẳng ngồi yên được một lúc. Chắc trong đít mày có cả ổ kiến lửa.”. Ông anh cũng lạ. Lúc bực vẫn không quên pha trò. Thế là anh rẽ sang đường ra sông, vứt gậy nhẩy xuống, vùng vằng điên cuồng. Chuột rút cứng người. – Thế có chết không? – Hê hê. Có. Chắc có một cái gì đó chết. Anh lết lên bờ nằm thở, kiệt sức anh mới bắt đầu suy nghĩ tử tế được. Ông thì chẳng bao giờ muốn đánh người, cũng chẳng hề muốn mình đánh người. Mình đánh người ta để thỏa lòng mình chứ có phải vì ông đâu. Bạn chết rồi mà mình vẫn nhân danh bạn để thỏa mãn mình, hèn quá. Nhưng bảo mình hèn hay không thì giờ còn ăn thua gì. Cái loại làm ẩu rồi day dứt. Khác quái gì ông lái xe kia. Thế nào nếu người đâm ông không phải là ông í mà chính là mình? Anh lạnh toát người. Sợ run lên, chẳng còn kiêu hãnh, chẳng biết mình là ai nữa. Cơn sợ qua đi, chưa bao giờ trống rỗng thế trong đời. Tự nhiên anh ngồi dậy lấy cái cành cây ngồi vạch thật chậm lên bãi sông. Cứ ngồi vạch suốt đêm. – Anh không không đói, không sợ tối, không sợ lạnh à? – Có chứ. Nhưng cứ kệ. – Ở đấy ban đêm có nguy hiểm không? – Hình như hồi ấy thì không. Nhưng có cũng chẳng ăn thua, lúc đấy hâm hâm rồi, chỉ mải vẽ thôi. Gần như vô thức. – Anh vẽ cái gì? – Chả nhớ. Tỉnh dậy đã thấy nằm trên giường nhà rồi. Ốm một trận tơi bời. – Thế là từ đấy anh hết nghịch à? – Đâu có dễ dàng thế. Ốm xong đâu lại vào đấy. Nhưng lúc nào thấy trò nghịch sắp tai hại, mình có mấy cái phanh mới mọc lên là nghĩ đến ông ngoại, vẽ hoặc đọc sách. Lúc đầu thì phanh chả ăn mấy. Nên anh thấy phải hết sức thông cảm với bọn nhỏ ngỗ nghịch. – Cũng may là vài trăm đứa mới có một đứa thế thôi, những đứa khác biết ứng xử mềm dẻo theo cách người khác ứng xử với mình. Có đứa thì tốt bụng bẩm sinh, có cái gì ngon cũng chia cho mọi người. Đứa nào hư theo kiểu nói bậy, ăn cắp đồ, gian dối, trả thù vặt thì hầu hết là tại bắt chiếc cái hư của người lớn. Em hay cảm thấy có lỗi với chúng nó vì giúp được chúng nó ít quá. – Thì em lại giúp lứa khác. Lứa khác sẽ giúp tiếp chúng nó. Pay it forward cơ mà. – Em cũng nghĩ thế. Nên lắm lúc bực mình với cái kiểu quản lí độc tài của bà hiệu phó, ông hiệu trưởng thì người đâu mà nhu nhược, nản ơi là nản, em cũng có bỏ nghề được đâu. Đành AQ đó cũng là một hiện sinh không tránh khỏi. – … – … (còn nữa)

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →