Mùi hương (tiếp)
XVI.
Nhớ lại đến đó, hắn chợt mỉm cười trước khuôn mặt tươi vui ngày nào của vợ, chợt đau nhói vì khuôn mặt vợ đã héo đi nhiều. Ngôn từ của cuộc chuyện trò có thể bị trí nhớ và suy tưởng thêm bớt, nhưng trạng thái của vợ hắn khi phát ra ngôn từ đúng là rất tươi tắn và hạnh phúc. Thời gian và hắn đã làm héo đi những bông hoa thân xác và tâm hồn được trao gửi. Hắn cũng chợt nhận ra từ rất lâu rồi, hắn e sợ cho đứa con có thể được sinh ra. Hắn hoang mang có nên sinh nó ra không vì hắn thiếu một khả năng bảo vệ nó.
Hồi đó, hắn đã muốn làm gì đó cho thằng bé trong siêu thị, đã muốn nói những suy nghĩ của hắn với mẹ nó. Nhưng dường hắn không tự tin điều hắn làm có thể đem lại sự tích cực cho dù mong muốn của hắn là tích cực.
Người đàn ông ở siêu thị nọ có đủ sức mạnh của địa vị, kinh nghiệm trước đám đông cũng như sự khôn khéo để tin chắc thành công. Kẻ từng trải hiểu rõ phê phán thẳng thừng không có tác dụng thay đổi người không sẵn sàng nhận lỗi. Ông ta dùng sức mạnh của lời lẽ yêu thương và hứa hẹn những sự trừng phạt nếu nó không được tôn trọng. Nếu hồi đó ông ta xuất hiện, biết đâu, thằng bé đã được cứu rỗi phần nào dù nó không được sinh ra và nuôi dưỡng bằng tình yêu.
Không hẳn? Hắn không cảm thấy mình nhỏ bé hơn người đàn ông kia. Thông thường, cách nói của hắn, cử chỉ của hắn không có khả năng thu hút và giải tán đám đông như thế. Cũng những lời từ miệng người đàn ông kia, nếu phát ra từ miệng hắn sẽ làm đám đông buồn ngủ. Nhưng khi thực sự cần, hắn cũng có thể trở nên mạnh mẽ và lôi cuốn đám đông theo cách của riêng hắn. Tại sao hắn lại kéo vợ bỏ đi? Mong muốn che chở cho thằng bé quá mong manh? Hay hắn đã không còn tin vào việc có thể thuyết phục một người yêu thương người khác, không còn tin thằng bé có thể cảm nhận sự an ủi chớp nhoáng khi nó đang ở trong một trạng thái không thể hiểu nổi con người?
Hắn sợ hắn không yêu con mình đủ để nó cảm thấy hạnh phúc khi mà hắn luôn chỉ đi lạc trong những hoài nghi và dự cảm mơ hồ?
Hắn sợ tạo ra một sinh linh phải sống cuộc đời bất hạnh hoặc tìm kiếm hạnh phúc bằng cách mang bất hạnh đến cho cuộc đời, khi nó có người cha ích kỷ với một trái tim lạnh giá?
Hắn sợ chứng kiến một đứa con độc ác như mình làm tha nhân đau khổ?
Nhưng sợ hơn là nhìn một đứa con nhân hậu như mình bị tha nhân làm đau khổ dần dần?
– Em tin em sẽ yêu con, anh cũng thế. Khi có con, tức khắc mình sẽ biết che chở nó. Đứa con là động lực cho mình sức mạnh. Mình lo lắng là mình không coi con là một điều kì diệu, mà mình biết nó là điều kì diệu cơ mà, nên mình đừng lo lắng nhé.
Hắn thấy biết ơn vợ nhưng không hoàn toàn tin vào điều đó.
…
XVII.
Lần dừng lại tiếp theo của hắn là trước cánh cửa đóng của một ngôi nhà. Hắn nghe rõ một tiếng nước. Không rõ là rót từ bình vào cốc hay từ bộ phận tè rót xuống bồn cầu. Không thấy tiếng giật nước, hắn đoán là từ bình vào cốc. Hắn nghe tiếng người nói chuyện:
–
Em thèm ăn thịt gà quá. Tết không có gà cứ thế nào ấy nhỉ.
–
Ai bảo không có. Thằng bạn anh làm chỗ nhập khẩu thịt gà đảm bảo an toàn. Em thích thì mai anh lấy về cho.
–
Có chắc là đảm bảo không?
–
Úi giời, bọn Tây mà không an toàn thì có mà loạn.
–
Híhí, thế mai anh mua về luôn đi. Em sẽ luộc nửa con, rán nửa con.
–
Em làm anh rỏ cả dãi.
–
Híhí, mang biếu bố mẹ anh nữa nhé.
–
Thôi đừng. Ông cụ đang đau vì bị diệt sạch đàn chim quý. Bố đắn đo mãi nên thả bọn nó bay hết đi hay nộp. Cuối cùng bố cũng đem đi nộp. Bố sụt bốn cân rưỡi. Bằng số cân của bọn chim.
–
Hic, anh kể ghê quá. Thịt chim mà như thịt người.
–
Ọe, em nói còn ghê hơn.
Mùi hương lại giục hắn bước tiếp, nhường lại sự riêng tư cho những tiếng rúc rích.
Cái ngõ lạ hắn lạc vào tỏa ra một vị hay. Không có tiếng tivi, chuông điện thoại, súng đạn từ hàng games; không có những lúc hắn phải nép vào tường rêu nhường chỗ cho Dylan, @… thì hắn đã tưởng mình đang lạc về một ngõ quê. Tiếng trẻ con khóc cười, tiếng vợ chồng nhấm nhẳng nhau, tiếng bố quát con, tiếng chị dạy em học tiếng Anh hao đu iu đu am phờ dom Viết Nam, tiếng bà già dỗ cháu, tiếng ông già rít thuốc lào, tiếng ghita chơi bản “Nỗi nhớ mùa đông”… hòa tiếng lá reo từ những tán cây trèo ra khỏi bờ tường. Điểm vàng và xanh mướt. Cây ngọc lan làm hắn muốn nhúng ngón tay vào lá non rồi vẽ luôn màu xanh ướt ấy lên tường. Những búp hoa trắng hiếm hoi cúi xuống thả hơi thở dịu ngát như bàn tay vuốt tóc thế gian…
Vẫn không phải vị hương rủ rê hắn dưới dốc. Miệng bỗng đắng ngọt, hắn nhắm mắt để tìm hướng đi của mùi hương lạ trong sự lôi kéo nồng nàn của ngọc lan.
Bức tranh! Bức tranh dần hiện lên rồi! Cái tên của nó đã ra đời: “Đường hương bay” hay “quãng đường đi của mùi”?
Đã lâu rồi. Lâu quá rồi, mình mới đi như thế.
Vợ mình đợi!
XVIII.
Mình đã sống trong một sự cũ kỹ của cảm xúc? Mình luôn lẫn lộn nó với sự cũ kỹ của thế giới? Từ khi mình lấy vợ?
Đấy, vừa nhớ ra vợ đợi, mùi hương biến mất. Mình không được đi với sự cô đơn nữa, chính vì thế mà mình trở nên cũ kỹ?
Nhưng tại sao? Chính cô nàng đã cứu mình ra khỏi sự cũ kỹ và mệt mỏi của cô đơn, đem lại cho mình biết bao cảm hứng mới.
Hay là sự no đủ? Là thế này: Mình no đủ sự cô đơn, cô nàng đến, đổi món làm mình hạnh phúc. Khi mình no đủ sự đôi lứa, mình lại cần đổi món?
Không phải? Đó không phải sự nhàm chán của no đủ? Vợ chồng mình bị ngăn cách bởi một cái gì đó? Trước khi lấy nhau, nó được lường trước nhưng không ngờ giải quyết khó như vậy.
Mình vẫn mang một nỗi lo lắng kỳ quặc về tương lai và nó ăn mòn năng lượng của mình. Nàng đã làm nhiều cách để cố giải thoát mình khỏi nỗi lo ấy, mình cũng muốn giúp nàng nhưng mình cứ chìm trong nó, cảm giác nó rất chính đáng khiến nỗ lực của nàng gần như đơn phương. Mình vừa muốn buông xuôi cùng sự vô nghĩa vừa muốn tích lũy năng lượng kháng cự lại tương lai có vẻ bi quan mà mình e ngại. Nhưng mình kháng cự yếu quá.
XIX.
Kẻ hướng thiện trở nên khó xử khi không muốn ứng xử bằng luật rừng với những đồng loại chơi luật ấy.
Nó đã không muốn hại người, đã yêu thương người khác và có thể tạo ra người khác. Và nó đã sai lầm khi sống giữa đám đông tự tin mình là người tiến bộ nhưng hễ có cơ hội đứng trên là đối xử tàn tệ với tha nhân? Sự bất lực trước sức ì nhận thức của đám đông biến cuộc sống của nó thành vô nghĩa, biến nó thành vô cảm để không đau thêm.
Nó từng nhịn chết để chờ cảm giác yêu thương trở lại cứu rỗi tình trạng phi lí này. Vừa nhịn chết vừa mang nỗi sợ mình có thể trở thành kẻ hủy diệt khi không chờ được nữa và hư vô xâm chiếm.
Thế rồi, (là ngẫu nhiên hay là một phần thưởng cho kẻ biết chờ đợi?) cảm giác yêu thương chợt quay về. Nhưng cảm giác yêu thương lại làm nó trở lại nỗi lo sợ mình không bảo vệ được tha nhân. Có thể gia đình nó tìm được sự bình ổn trong tâm hồn, nhưng còn người khác? Làm sao bảo vệ tha nhân khi tha nhân không phải là mình? Nếu không thiết lập được một hệ thống ươm mầm chuyển hóa trong họ, sự tuyệt vọng của họ sẽ trở thành mối đe dọa cho tất cả.
Hệ thống ươm mầm khổng lồ ấy, nó không thể nào một mình tạo được.
Nhất là khi nó còn đang mơ hồ hệ thống ấy là gì?
Người ta hay nói về sự cứu rỗi của tôn giáo.
Tôn giáo ư? Những tôn giáo hướng thiện có chuyển hóa được những kẻ lợi dụng cái tên của chính những tôn giáo ấy để làm ác?
Bài gốc đăng tại: wordpress ↗