NGHĨ
Mới đây, đọc báo thấy FIFA có ý định tăng số lượng các đội bóng tham gia WC từ 32 lên 36. Ừ nhỉ, có thế mà không nghĩ ra. Người ta cứ suy nghĩ bó hẹp ở con số 32 đội để tranh nhau, để bất bình về tính công bằng, rằng có đội đá kém nhưng là đại diện hiếm hoi cho một châu lục nên được vào trong khi ở một châu lục, toàn đội đá hay lại phải loại nhau?
Đúng là ?oopen mind for a different view? (mở rộng trí óc và suy nghĩ theo một cách khác) thì sẽ tìm ra những giải pháp, những cơ hội mới. Tất nhiên, chuyện 36 đội thay vì 32 sẽ kéo theo những sự thay đổi về chi phí, luật lệ, chất lượng? nên chưa chắc đã có tính khả thi nếu những người lãnh đạo bóng đá kém cỏi về năng lực tổ chức cũng như lòng nhiệt tình. Nhưng đơn giản nó là một hướng suy nghĩ mới mà người ta có thể từ đó mở rộng vấn đề.
Lại nhớ hồi be bé có mơ ước tất cả người tốt được sống bất tử, ai đã chết thì sống lại, còn người ác thì chết hết. Lúc đó lại nghĩ, nếu không ai chết thì người cứ đầy lên đầy lên, chen chúc nhau mãi à? Suy nghĩ bắt đầu bí ở chỗ đó?
Về sau, lớn hơn, có nghe thấy một số thuyết của mấy thằng điên là phải gây chiến, phải giết người, phải có nhiều người chết để có đất cho người sống. Thấy buồn nôn vì thuyết ngu xuẩn của mấy thằng đó mà cũng được nhiều đồng loại gật gù. Bởi vì, lúc đó đã nghĩ ra rằng, nếu loài người đầy lên mãi thì có sao, vũ trụ bao la, vô tận cơ mà. Vấn đề người ta có biết cách duy trì tình cảm, liên hệ, sự hỗ trợ cho nhau không mà thôi. Mảnh đất nhỏ ở được bốn người, nhưng xây thẳng đứng lên nhiều tầng thì sẽ ở được số người bằng bốn nhân với số tầng. Trái đất bé nhỏ thì phải tìm cách lên mặt trăng và các hành tinh khác, rồi tìm cách đem không khí, nước, điện lên đó? hoặc tìm cách thích nghi với những môi trường mới. Nhưng để điều đó diễn ra an toàn thì loài người phải hỗ trợ nhau, sát cánh bên nhau mà cùng sáng tạo, lao động, tìm tòi giải pháp.
Thực tế diễn ra không hề ủng hộ những suy nghĩ cộng sinh để phát triển ấy. Mỗi người sống một kiểu. Vừa rồi, một phần nhân loại hoảng loạn vì bệnh SARS. Phần khác lại dành thời gian cho cuộc chiến. Hoặc cả hai. Con người đang ngấm ngầm tách biệt lẫn nhau, chia tách ra nhiều bè phái, nhiều quan niệm. Đành rằng mâu thuẫn là động lực phát triển nhưng nếu không biết giải quyết thì dễ dẫn đến một sự bùng nổ gây thiệt hại lớn. Tương lai hoặc chịu hậu quả hoặc sẽ hưởng thành quả của sự phát triển ấy. Nhưng thực tại thì phải hứng chịu trực tiếp tác động của sự mâu thuẫn này. Tôi, bạn, chúng ta chắc hẳn đều không ai ngu ngốc muốn chết trong sự mãn nguyện: Ừ thì hôm nay ta chết, tương lai rồi sẽ tốt đẹp hơn. Đó chỉ là sự an ủi trước cái chết không thể tránh khỏi. Đằng này, tôi, bạn, chúng ta, không ai không muốn tiếp tục sống để chứng kiến một tương lại đẹp đẽ, yên ổn hơn. Vậy thì đừng có đồng tình với những kẻ cho mình quyền giết người vô tội này với lí do đảm bảo an toàn cho người vô tội khác. Bất cứ người vô tội nào cũng có quyền được sống và không bị giết. Anh ăn no mặc ấm và anh bảo Mỹ tấn công Iraq là vì nhân quyền, vì tiễu trừ nạn khủng bố, rồi anh bảo những người chống chiến tranh là thiển cận trong khi anh không dám nghĩ theo một cách khác là anh bảo thế chỉ để bào chữa cho chính sự thờ ơ, bàng quan của anh, để anh khỏi mất công phản đối nó, khỏi mất công tìm cách vừa tiễu trừ được khủng bố, độc tài, vừa đảm bảo được tính mạng cho người dân. Bởi vì anh hèn hạ không dám nghĩ đến sự đoàn kết của thế giới, nơi người ta có thể san sẻ và tìm mái ấm cho những đứa trẻ lang thang, những phụ nữ bị chà đạp, những người đàn ông thất nghiệp? Để họ có thể học hành, sáng tạo, cống hiến? Để loài người giảm bớt thời gian phòng chống tệ nạn, bệnh tật, những lí thuyết, giáo phái phản bội tính người? mà dành sức cho việc tìm kiếm nhiều cơ hội hơn cho sự sinh tồn trong tương lai chứ không phải chứng kiến một nước Iraq ?ođược giải phóng? trong hỗn loạn như thế này.
Anh không bao giờ nghĩ đến hoặc không dám đi sâu vào những suy nghĩ ấy không phải vì anh không đủ trí tuệ mà giản đơn là bởi anh không dám chia mẩu bánh mỳ hay thời gian, sức lực, tình cảm của mình cho người khác mà thôi. Anh không chia sẻ, đó là quyền của anh nhưng có một điều mà anh không hiểu: Sát khí dù xảy ra ở bất cứ nơi đâu cũng sẽ lan đi rất nhanh và những kẻ hèn nhát không biết đấu tranh hay chia sẻ là những kẻ chịu nhiều rủi ro nhất trong một thế giới bị chia tách.
Hãy luôn có nhiều quan niệm, nhiều chính kiến. Nhưng trước tiên, cái chính kiến ấy muốn đúng đắn thì phải xuất phát từ tình yêu thương đối với con người. Thứ hai là phải biết mở rộng suy nghĩ ấy theo nhiều hướng. Thứ ba là những gì tồi tệ mình không mong muốn thì đừng để nó xảy ra với người khác. Thứ tư là dù có khó chịu với thái độ, cách trình bày của người trình bày ý tưởng thì cũng đừng để sự khó chịu át đi sự công nhận tính đúng đắn của ý tưởng được trình bày, điều đó chính là ngấm ngầm làm chậm quá trình phát triển của nhận thức.
Ví dụ như phải tập nghe chữ ?ođừng?, chữ ?ohãy? mà hãy đừng thấy khó chịu, hãy đừng phản đối nếu nó đúng.
04.05.03
linh
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗