Không thì mẹ mách ông Ba Bị
Tôi sợ hãi khép mi và hơi hơi ti hí
Để chắc rằng mẹ vẫn ở bên
Lớn hơn, tôi thì thầm với mẹ:
Con biết mẹ chẳng mách đâu
Mẹ cười tay ấm xoa đầu
Và tôi biết mẹ mắt nâu hơi buồn
Lớn hơn chút nữa
Có lần tôi nói với mẹ rằng:
Mẹ cứ mách đi, con chẳng sợ
Tôi thấy mắt mẹ có mảng nâu vụn vỡ
Ngậm chặt mồm
Tôi sợ hãi chạy đi...
Thế mà đã mười mấy năm
Có những lúc cô đơn
Tôi trộm nghe chuyện mẹ con bên hàng xóm
Trưa đổ lửa, điện thì tắt ngóm
Đứa trẻ to đùng căn nhà bé tẻo teo
"Có ngủ không
Tao thì tao mách ông Bin Lađen
Tao thì tao mách ông Khánh trắng"
Giọng người phụ nữ ấy lạ xa và uất đắng
Chẳng được dịu hiền như mẹ tôi xưa
2002
Cảm ơn TheMind, tôi nghĩ, cảm giác của nhiều người về tình yêu đích thực không khác nhau là mấy, chỉ có một chút lệch pha trong diễn đạt bằng ngôn ngữ thôi.
Sự thơ ngây tôi nói đến là sự thơ ngây bẩm sinh và của ý chí "ta dù thịt nát xương mòn-ngậm cười chín suối vẫn còn thơ ngây" *. Không phải ai cũng có hoặc giữ được sự thơ ngây này nên trên thế gian, nói yêu nhau là một chuyện, còn đạt đến tình yêu đích thực là chuyện hiếm.
Về chuyện tình yêu, tôi thuộc số đông, không còn nhiều nhặn thơ ngây, nên thường chỉ biết đến vị đắng
Chúc an lành
===============================================
Tôi đang dành thời gian chầm chậm đọc lại
để nhớ lại mình đã là ai, có những ngớ ngẩn gì, những gì mà bây giờ mình thua kém. Nhớ lại một số người khác nữa.
==============================================
* Tôi đọc đâu đó thấy bảo câu này là của Nguyễn Du, cũng có thể ai đó lẩy từ câu trong Truyện Kiều đoạn Trao Duyên: "Chị dù thịt nát xương mòn-Ngậm cười chín suối vẫn còn thơm lây".
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Được away sửa chữa / chuyển vào 20:15 ngày 05/09/2005