← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 26 tháng 5, 2003
NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÔ DANH
chiều những người bốc vác mồ hôi nhễ nhại những đứa trẻ nhìn đám đông ré lên sợ hãi những mẹt hàng rong da diết chào mời tiếng kêu la trong những tiếng nói cười những bộ mặt lấm la lấm lét những hình hài thờ ơ mỏi mệt những bóng dài hối hả bon chen phía xa xa có một người đàn ông chuyếnh choáng hơi men ngồi phịch xuống nhìn về nơi ấy dường hơi thở như không động đậy bão trong đầu và trong mắt là đêm? người đàn ông ngồi mãi lặng thinh trông thấp thoáng ngỡ như đám rễ thời gian hễ va vào là chậm trễ tạo vật bỗng già nua nơi ấy dòng đời vẫn búa xua trong bóng tối người đàn ông ấy khóc khi tôi ngắm rưng rưng mái tóc tôi biết ông là một người tốt thế thôi 2002 (trích trong phần ?olẽ giản đơn? của ?omầm sống?) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →