← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 25 tháng 5, 2003
TÔI VÔ TÌNH
tôi vô tình quá tôi ơi người thân ghẻ lạnh đất trời không thương một mình lầm lũi một đường cơn mưa cũng hứng chẳng nhường đất khan tôi vô tình đến dã man hoa thơm chẳng ngửi hoa tàn hít chơi đôi chân để mặc rã rời cứ đi cho nhuốm bụi đời lại đi một hôm gió đến thầm thì bị tôi hắt hủi ướt mi ngẩn nhìn một hôm đêm giả mẹ mìn bị tôi bắt cóc đem dìm vào tôi một hôm tim tôi nảy chồi tôi đem cắt cụt làm mồi cho giun một hôm tôi bỗng lạnh run tôi lao xuống biển ngụt ngùn giá băng tôi vô tình đến hung hăng ném cuồng cho vỡ mặt trăng đáy hồ tôi vô tình đến ngây ngô nỗi đau chẳng biết nơi mô trong người vô tình không biết khóc cười dửng dưng hít thở biếng lười nhớ nhung tôi vô tình đến lung tung ngu si cũng được điên khùng cũng xong một lần tôi vô tình mong thế gian đi hết một vòng rồi yêu 2002 (trích trong phần ?otôi vô tình? của ?omầm sống?) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →