Nhiều ông bà ta là những ninja trồng trọt, sao ta hem học họ khi họ bị bứng lên thành phố nhể?
Nhân ngày VL, gửi vài lời tạ lỗi đến bà nội mình:
Cháu xin lỗi.
Nếu bà hem nghe thấy thì tốt roài, bà đã yên nghỉ :D
Còn nếu bà nghe thấy, bà cũng yên nghỉ, vui vẻ, tự do nhé, cần gì cứ gặp cháu trong giấc mơ. Lâu lắm cháu không được mơ thấy bà.
Thoai, cháu hem kể lể nữa kẻo lệ lại rơi nhòa facebook, dùng người bà nhân hậu và hy sinh vãi của mình để khoe khoang.
MC: Bài "Ngôi nhà của bà" mượn vài hình ảnh của bà để vẽ một người bà đại chúng hơn. Còn trong ký ức của mình lúc đó, hình ảnh bà bị nhòa nhạt đi rất nhiều. Bởi các hình ảnh đó đều im lặng và im lặng cười như bà. Như khi bà đun bếp ở quê (bài "Bếp lửa" của Bằng Việt hay vãi), như một tối bà bế mình ngoài hiên nhà lúc mình về quê khóc vòi bố mẹ nhưng mình không còn nhớ được tình cảm bà dành cho mình lúc đó, như khi mình học đánh vần cái tên rất bựa của ông nội bà suỵt khẽ nhưng không biết bà có buồn cười thích thú khi được thằng cháu phạm húy với người chồng mình luôn kính trọng hem, như khi bà đến thăm mình hồi nhà ở cánh đồng mà bố mẹ đi vắng, bà bị gù vẫn trèo cổng vào, kể chuyện cho mình và thằng em, chuyện bà vào rừng kiểm củi 2 lần thấy hổ, như những năm cuối đời đã khá lẫn, bà vẫn cố thều thào bào chữa cho ông khi ông nhầm gì đó...
Và sự im~lặng~của~người~hy~sinh~cho~người~khác khiến người vô ơn như mình lạm~dụng~sự~tha~thứ~của~tình~thương~để~vô~ơn~hơn. Mình quá ít đến thăm bà khi bà nằm bệnh. Hầu như tất cả chúng ta đều vậy, huề cả làng. :De
Người bà ninja trèo cổng yên tâm, cháu sẽ cố làm một ninja nông dân tốt `.'-`.'-`,'-`,'-
Ba sọi rồi vẫn ba ngơ
Sau đây xin phép bài thơ bắt đầu:
~
Thời gian của bà
Ngôi nhà của bà
Âm ẩm mùi rơm rạ
Những luống cà những cây chuối cành na
Hai năm một bận cháu về thăm bà
Chiếc ô tô không vào vừa ngõ hẹp
Cháu nhón chân trên con đường lầy lội
Tránh những vệt bùn nâu
Cháu ập vào bà cười móm mém
Cháu vội vàng na ổi đã chín chưa
Giằng tay bà cháu đạp lên những luống cà thưa
Và hớn hở trèo tót lên cây ổi
Cháu học làm tề thiên đại thánh
Cắn miếng rồi vứt hái quả to hơn
Bà nhìn cháu rồi lại cười móm mém
Chiều, bà còng lưng nhặt khắp vườn
Chiều, na ổi cháu đã ăn chán ngấy
Cháu đòi về chơi điện tử cơ
Bà lại hái cho cháu đầy một túi
Móm mém cười nhớ về nhé. Bà chờ...
Hai năm nữa cháu lại về, đúng hẹn
Bà vẫn cười nhưng móm mém hơn
Lưng bà vẫn oằn như nhánh ổi
Cháu leo trèo ổi vẫn ngọt thơm
Hai năm nữa cháu lại về, đúng hẹn
Bà vẫn chờ cháu để gọi tên
Khu vườn nhỏ bà để dành cho cháu
Đừng khóc nhè. Cháu bà dũng cảm lên
Môi bà vẫn một nụ cười trìu mến
Lưng bà còng kê gối cũng chẳng êm
Cháu lặng ngắm đôi tay bà xơ xác
Hình như mình sắp mất một bà tiên...
2000