← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 20 tháng 6, 2003
NHỮNG ...
MUỐN muốn nghe lại giọng nói của em trên ngón tay một người con gái khác truyền cảm xúc của con cá vàng giỡn nước trong leo lẻo lên da người yêu ngày mai ơi em đừng ghen nhé bởi em nào thì vẫn cứ là em tôi không bao giờ làm người đầu tiên phản bội còn thôi yêu thì chớp mắt mà chia tay tôi sập bẫy tình yêu suốt đời mang vết sẹo thơ nhói lên khi nơron thần kinh giở chứng tôi sập bẫy thơ cứ như vết răng ai cắn vào tim ô là la may mà tôi không chết không biết mình hoài làm nô lệ cho tôi muốn tìm không kết luận cho một đoạn đời? tóm tắt lại rồi bước sang chương khác ôi thôi mà tiếng đồng hồ tích tắc đừng ho làm sao em rút gọn được tôi khi chữ người quá thời gian sử dụng tôi sợ hỏng nên chưa dám dùng lạ là tôi không nuối tiếc có tiếc thì tiếc mỗi em thôi muốn định nghĩa lại đời vui hơn một chút ví dụ đời như con cún ốm nằm ườn nhấm nháp mẩu xương ví dụ đời như thủng xăm không mang tiền người vá xe cho chịu ví dụ đời như giấc mơ thủa nào liếm còn ngọt trên môi anh vẫn thức tới khi bình minh đến trong căn phòng dị ứng ánh mặt trời em có cảm ơn anh đã chết chết độ hai ngàn lẻ sáu calo nếu em sợ hai ngàn lẻ sáu là ngày tận thế anh sẽ đổi thành hai ngàn không lẻ được chưa em ngày tận thế đã qua không ai biết như thờ ơ với sự sống ơ hờ anh đã chả muốn quên gì cả bởi giờ đây anh còn nhớ được gì sự trống rỗng ngay bên trong trống rỗng ngay trong từng mạch máu li ti có một lần vì anh mà em khóc hình như là trong một giấc mơ xa bởi em sợ anh chẳng còn mơ nữa trong chờ mong em sẽ chết già ngoài kia gió và đêm tranh nhau nở tranh nhau khoe màu kỳ bí riêng mình anh và ngọn đèn tranh nhau thở tranh nhau tìm ai biết chết thông minh từ một tinh cầu xa tít tắp tia sáng đầu tiên đã ngủ dậy rồi hoặc nằm im trong đêm mà mở mắt chờ khởi hành qua trái đất đơn côi lại bỗng chờ tiếng chim không biết hót và mùi thơm mây trắng rửa mắt sầu em có thấy kia kìa em có thấy cả đất trời như xõa cánh bồ câu anh muốn sống để chờ ngày em hiểu hiểu trọn anh để không phải trình bầy như những lúc anh tìm gì không biết em dịu dàng nép sát: em đây… 19.09.03 MÙA THU II soi xuống mặt hồ bàng bạc nàng thu xén mái tóc thề gió cứ ngập ngừng không nỡ cuối cùng cũng cuốn cả đ..ê… mùa thu tung tăng vào phố thổi bùng lên những lá vàng xé phăng một bên buồng phổi thở ra buồn với đa mang mùa thu đá văng quả nắng hồng ơi hồng ới là hồng bắn tung tóe vào trống rỗng cứ như là máu hư không mùa thu trèo lên cây nhớ rung cho rụng hết muộn phiền cười khanh khách khi chợt nghĩ bình thường là phải hơi điên mỏi chân mùa thu ngồi xuống mút sương trên cánh chuồn chuồn rồi khỏa thân trong làn gió uốn mình quanh hạt mưa tuôn mưa tạnh mùa thu lặng lẽ núp vào lá mặc áo quần thấy dáng mình căng giọt nước âm thầm tơ tưởng mùa xuân lại đi lang thang không hát lang thang và rất tinh khôi mùa thu đôi lần thảng thốt còn trinh nguyên quá bờ môi trở về mặt hồ mất sóng nàng thu nuôi lại tóc thề rồi cắt rồi nuôi rồi cắt… đam mê chết lại đam mê 30.07.03 HOANG thêm một ngày không hạnh phúc chìm vào bãi rác thời gian liệu rồi đây lòng có tiếc khi chưa nở đã úa tàn tại sao lòng cần yên ấm? tại sao không thích đớn đau? tại sao cô đơn độc thế? sao người cần sống cho nhau? để mãi duy trì sự sống tại sao lại phải duy trì? là để đi tìm sung sướng nhưng sao sống chẳng sướng gì? tại vì lòng không biết sướng hay vì nỗi khổ loài người nó ám ảnh vào tiềm thức như vết thương lòng rói tươi? thêm một ngày không hạnh phúc thấy đời lãng phí vô cùng loài người tiêu hoang nhân loại phải chăng bởi nó của chung? 13.07.03 LÃNG ĐÃNG đạp xe trên nhành tơ nhện trái tim rỗng nặng như chì cửa sổ hát ru cả phố con dao muốn đi hoang không phải trăng không muốn thở nhưng sợ mây thiếu ôxy có lẽ tại trăng không hiểu đã là mây thì cần quái gì thi sỹ giun không tài nào biết tự lâu đã nghiện câu “mười hai năm sau” như một dự cảm khá kỳ lạ mỗi lần cái ích xì đau dưới bàn tay đất rất sâu chiếc mũ nhớ cái đầu chưa từng đội nỗi đau muốn gặp nỗi đau từ tương lai để làm rõ một số nghi vấn trong đó có một điều đau là đúng hay sai 06.10.03 KHÔNG/CÓ ĐỊNH MỆNH những giọt mưa đâm thủng không gian đâm rách cả nỗi buồn chưa biết hát khi ta thấy trước mặt mình toàn cát ta biết mình lại đã quặn đau trước đây bây giờ và mai sau ta là lửa hay ta là nước ta là mất hay ta là được là cả hai hay chẳng là gì định mệnh không chịu bắt ta đi đùa cợt mãi vì ta không tin nó cứ đem đến những tình cờ nho nhỏ để làm ta thảng thốt rất hại tim định mệnh không chịu nhấn ta chìm như tảng đá buộc vào chân đủ lớn bắt kẻ bơi vẫy vùng rất tợn chỉ sợ không đến được bờ đâu định mệnh như một cái lưỡi câu ta là cá đói mèm luôn thèm đớp những biết đớp nghĩa là chết ngợp trong cầm tù của nó lúc đành tin định mệnh luôn thách thức ta nhìn những lúc nó khỏa thân như nàng gió nhưng bởi vì ta không yêu nó nên vẫn thường làm nó ghét ta? ta đoán xem đến lúc ta già liệu có nhủ định mệnh là bạn tốt khi nó luôn làm ta giật thột lúc ngỡ là lòng đã ngủ quên định mệnh là chỉ một cái tên ta ngờ ngợ nó chính là tiềm thức thôi thúc ta làm những gì rất thực dù với đời có thể nó ảo mơ nên tội gì mà không sống ngây thơ khi nghi hoặc chỉ làm nhau sinh bệnh rồi đến lúc ta vỗ vai định mệnh chúng ta không tồn tại trên đời là những khi định mệnh rã rời khi không biến nổi ta thành nô lệ ta bảo nó chúng ta là huynh đệ nếu tương tàn chỉ khổ chính mình thôi chi bằng ta cứ bước song đôi vẫn mâu thuẫn để còn phát triển nhưng đừng nỡ làm nhau tan biến sẽ đau buồn mất mát đấy mày ơi tiếp theo đây vẫn sống chẳng cần mời và định mệnh vẫn còn đang sung sức vẫn ngày ngày ở bên ta thách thức bài thơ này mi biết đọc không mi? 09.07.03 TÔI MƠ THẤY THIÊN ĐÀNG tôi mơ thấy thiên đàng thượng đế ở đó bảo: khá lắm con đã làm một con chiên ngoan cố nhất hiểu ra tình yêu tôi nói: thưa ngài nhưng hắn ta đã chết trước khi kịp hiến dâng điều đó thượng đế ở đó bảo: ôi biết làm sao đó là số phận tôi nói: thưa ngài chẳng phải số phận là cái ngài ban cho? thượng đế ở đó bảo: số phận là cái ta chơi game random trên máy tính ai ngẫu nhiên rơi vào thì phải chịu chứ sao tôi nói: thưa ngài ngoài chơi game thì ngài làm gì ngài không sửa lỗi những game đó gây ra ư? thượng đế ở đó bảo: định mệnh của ta là chơi game đó ngoài ra thì được tôn sùng tôi nói: thưa ngài thế ai đã tạo ra định mệnh cho ngài? thượng đế ở đó bảo: ta không biết nói nhỏ nhé: nếu ta biết thì ta đã giết hắn bởi vì ngoài ban cho ta hạnh phúc chơi game và được tôn sùng đôi khi ta bị bọn error nguyền rủa tôi nói: thưa ngài nếu ngài cho phép nói trắng ra thì ngài đâu xấu hổ thượng đế ở đó bảo: ngốc lắm nói thế không sợ ta đầy ải sao tôi nói: thưa ngài định mệnh của tôi là bị ngài đày ải ví dụ như xui các con chiên ngoan đạo nguyền rủa trả thù tôi vì nói ngu si nhưng ngài đang có hứng thú chơi với tôi nên chưa vội đến lượt ngài rồi ngài nói tiếp đi thượng đế ở đó bảo: hẳn là mi sẽ nói điều này: kẻ khổ đau quá quên mất tình yêu giống như kẻ trong giấc mơ địa ngục của mi kẻ không đau khổ thì không biết yêu giống như ta đúng! tình yêu là gì? không có nó cũng chả sao cả mi không thấy ta đang hạnh phúc sao? tôi nói: đến nước này bỏ thưa ngài được rồi chứ thưa ngài xin lỗi tại thói quen… O.K có thể mi đang có cái gọi là hạnh phúc nhưng mi đâu biết yêu để biết đâu thấy rằng nó hạnh phúc hơn thôi cái này ta không muốn so sánh vì chắc gì ta đã biết yêu bởi ta là trò chơi mi đang chơi dở đang lập trình từng nấc sống cho ta vì chưa chán để game over vĩnh viễn thượng đế ở đó bảo: này thực ra ta đang chơi mi hay mi đang chơi ta? tôi nói: thì mi cũng chỉ là thượng đế trong giấc mơ bé bỏng của ta thượng đế của loài người tử tế hơn cơ (đấy tôi không ám chỉ thượng đế ngoài đời đâu nhé) rồi tôi lại xông vào tẩn hắn gã này suốt ngày hưởng lạc nên rất yếu vệ sỹ thì chẳng biết cứu ai khi trong giấc mơ tôi và hắn giống hệt nhau tôi nói nhỏ vào cái tai đang bị véo: bây giờ biết đau chưa? bọn vệ sỹ của mi có biết yêu đâu để nhận ra ta và mi ai là thật á!!! thì ra mi cũng biết cắn này ta bẻ răng cho chừa cắn trộm này! bỗng gã trong giấc mơ địa ngục hồi nào từ đâu xuất hiện nói: vì sám hối trước khi chết tôi đã được lên thiên đàng các bạn đừng đánh nhau nữa nói rồi hắn nhảy vào can nhưng ba đứa giống nhau như ba cái tát nên làm trận đấu trở nên rối mù hơn rất bực đang đánh nhau thú thì chuông báo thức réo tôi tắt nó và ngủ tiếp nhưng không nhớ đã mơ gì tiếp theo nữa tôi vẫn mơ từ lâu lắm đến giờ còn hai gã thượng đế có lẽ đau quá đã nhảy ra ngoài và có lẽ đã sửa cái tên mà ban đầu mà tôi đặt cho giấc mơ này: TÔI MƠ THẤY ĐỊA NGỤC II 10.09.03 CHUỘC cầm tiền đi chuộc lại tiền cầm yêu thương chuộc dịu hiền cho ai cầm hôm nay chuộc ngày mai cầm cơn mơ ngắn chuộc dài cơn mơ cầm bơ vơ chuộc bài thơ cầm đêm chuộc một sợi tơ đầu ngày cầm đen đủi chuộc cơ may cầm hay chuộc dở trắng tay bạc lòng cầm lệ đục chuộc nước trong cầm hồi sinh chuộc tử vong lạ kỳ cầm gì đi chuộc lại gì không cầm được máu rầm rì nơi tim cầm nhân gian đốt soi tìm một nhân gian khác im chìm trong tâm cầm trên môi sự lặng câm để rồi rỉ xuống tím bầm câu thơ dè chừng nhau đến bao giờ cầm gì để chuộc dại khờ cho nhau cầm gì để chuộc nỗi đau sẽ còn theo đến ngàn sau với đời nếu như sống giống cuộc chơi thì ai sẽ chuộc máu rơi lệ hờn nếu như lũ trẻ cô đơn thì ai có thể khổ hơn loài người? 13.07.03 PHỐ DẠI mùa này thành phố dại khờ những tòa cao ốc làm thơ: trông tôi huy hoàng như thế có điều thực tế bơ vơ chim sẻ tè trong không khí ý chừng đòi sở hữu mây không phải bạn tình ngơ ngẩn thì không được phép qua đây cá ở dưới hồ nhịn thở nhủ lòng chấm dứt ngoi lên thế mà nghe rơi chiếc nắng âm thầm xé nước kêu tên bởi vì mùa sao lạ quá có linh hồn bé chào đời tưởng mùa cứ bay bay mãi nào ngờ đâu biết mùa rơi bởi vì niềm vui là thế trốn trong tim mắt nỗi buồn khi chả buồn hơn được nữa niềm vui theo lệ mà tuôn bởi vì anh không biết khóc nên vui hấp hối trong mồm anh sợ khi anh mở miệng niềm vui chết giữa chiều hôm anh rút sợi tơ con nhện rồi treo nó giữa xanh rì nỗi nhớ dính vào tâm mạng quỉ tha ma bắt em đi 11.08.03 ĐÀNH niềm vui dưới chân con kiến? lật ngửa kiến lên thấy: buồn! niềm vui đến khi em tắm? mơ ngắm em xong rồi: chuồn! cười lên đời còn mấy tí mỗi người chỉ có hai thôi tôi với cả em là bốn lại còn cả bốn bờ môi bóc đi mảng da đã chết thảm da non ứa máu hồng hãy nếm bằng đôi mắt héo xem mùi máu mới tươi không tôi buồn không tài nào biết làm sao để bạn mỉm cười đành xin bạn cười lên nhé cười như người với lại người 11.08.03 NHỮNG NGÀY LÀM CON SÓI những ngày làm con sói lang thang rừng thời gian uống quên và ăn nhớ hít hồi sinh thở phai tàn đau đáu nhìn trăng khuyết mắt méo trăng không tròn nghe cô đơn rợp đất đang ăn thịt trẻ con lặng câm quên tiếng hú đành gáy ò ó o giữa đêm mặt trời dậy bị lừa hay tò mò? chán làm thân sói siếc quay trở lại kiếp người nhưng trăng không tròn nữa biết làm sao, đành cười 10.06.03 UỐNG miệng gầu uống biết bao trăng ừ gầu chả có hàm răng nhai nghiền răng tôi đầy miệng mới phiền uống môi em sợ không liền vết thương miệng gầu uống mấy đêm trường bao giờ cho cạn sắc hương đất trời một vài hạt nước lỡ rơi cũng là biết mấy cuộc đời vô danh miệng gầu uống cả bóng anh miệng gầu uống cả mong manh bóng nàng những cây lúa ở ven làng biết đâu uống trọn tiềm tàng nhân gian 14.12.02 DU bướm ong cưỡng bức bông hoa mọc trên một mảnh mùi xoa vội vàng hơi ấm bỏ nắng lang thang sự rơi li dị những nàng mưa bay lúa gầy không thể nào say dù quanh năm nốc những ngày cô đơn củ khoai mà cũng biết hờn khi cô lưỡi cuốc lỡ chờn qua da đám mây không biết mình già trôi trôi cứ thế trôi là trôi thôi đêm đà trang điểm xong rồi phủ lên mắt với lại môi màu ngày tiếng chim mặc áo dài tay làm con muỗi phải bỏ ngay ý đồ con gà hoang sướng phát rồ dế giun lũ lượt đội mồ chui lên cái loài gì đó quên tên đang làm gì đó cho nên gió về gió lải nhải suốt triền đê: đánh con hăm mốt đề về hăm hai (đến đây ếch nhái bắt bài: đọc xong chắc có một vài đứa theo) cả nhà sâu róm đều reo: thế là chấm dứt kiếp nghèo trơ xương cỏ dại bãi khóa đầy đường: học mọc mãi vẫn tầm thường như xưa ruộng sâu cử rắn ra lừa: tại anh em chả chịu chừa hung hăng sao không bắt chước chị hằng mỗi đêm dẫn dắt vài thằng lên mây không tin hỏi chú cuội đây trên cung trăng có cái cây, cuội nhờ chỉ còn dế đứng bơ vơ chậm chậm tròng cái sợi thơ qua đầu cá than thở dưới chân cầu: đừng hoang phí thế cho rầu lòng ta dế ơi dế hỡi dế à thôi đừng treo cổ chẳng thà xuống đây ừ ta vẫn biết em gầy nhưng đớp một miếng cũng đầy bụng bia đừng, đừng, đừng dại, ơ kìa sao em nỡ vội chia lìa miệng tôi… thằng ranh con biết bay rồi làm ông cứ tưởng mày lồi mắt ra nhưng dây đã thít rồi mà xem mày bay được đến già không con dế ngơ ngẩn ngắm trăng tròn: trăng ơi trăng hỡi có còn thơm tho đâu đây lặn lội thân cò đôi môi tê cóng sục mò tương lai đêm còn rộng với lại dài làm sao đi hết bi hài ca dao lại đây chụp ảnh phát nào ưu tiên châu chấu cào cào kim kim làm gì có NÓ mà tìm ê, trăng vùng vẫy sắp chìm ngoài ao! ông ơi ông vớt em nào ừ, nhưng đừng có bám vào thơ anh khổ em lắm đấy ngọt lành trong thơ là đại dương xanh não nùng làm sao bấu víu phù dung hay là ta cũng vẫy vùng bên em? nhanh lên không, cứ lèm bèm cứu không thì bảo ai thèm thơ ông giữa đêm đen giữa ruộng đồng có anh thi sỹ ngã chồng lên trăng thế mà trăng cứ vùng vằng tát cho còn bảo cái thằng lưu manh phải rồi tang chứng rành rành oan sao giải được lại đành ngoi lên biết tìm ai để bắt đền ướt như chuột lột vừa rên vừa cười chàng thương thương quá một người đã đi đâu đó đến mười hôm nay còn vương lại chiếc khăn tay đẫm mùi nước mắt trả vay lạ lùng trong ngoài hết thảy phù dung hóa công thì vẫn mông lung khôn lường mím môi chàng bước trên đường vừa đi vừa đá.i “Đoạn trường tân thanh” 13.12.03 KHÔNG NGHĨ RA TÊN bởi vì cỏ không thể hút máu tôi tôi không có cơ hội vô tình nằm xuống và vô tình bị giết bởi vì giấc ngủ không thể dài hơn nỗi đau tôi không biết quên bóng tối khi tỉnh giấc sợ khi nằm dưới ba tấc đất còn bị gọi lên… bởi vì chim đang bay là chim đang rơi hoa đang nở là hoa đang tàn úa nhưng không hiểu nên nhẹ nhàng mà chơi mong manh… bởi vì hy vọng không còn là màu xanh đã nhuốm máu của tim và não bởi vì có thể anh mơ hão khi tìm hoài nỗi nhớ lạc trong em thế mà anh không tin vào điều đó và thế là anh còn có niềm tin… tình yêu thương là một cành để anh vin khi bị treo cổ trên chính nhành hoang ấy em có biết em là dây thòng lọng để anh không rụng xuống địa đàng những sinh linh giống cái qua đời anh đều sáng tạo anh hoài dang dở hòng tạo nên sự hoàn hảo từ muôn mảnh vỡ em đừng vô vọng, nghe em anh tựa hồ vật thí nghiệm của thời gian của tạo hóa và của gì gì đó cấy sự nhút nhát của con thỏ vào trái tim của nòi giống Đankô làm sao những điều đó hòa hợp được một khi em chẳng yêu đến dại rồ họ thí nghiệm anh vị khoa học vị nghệ thuật hay vị một trò chơi thú vị vì nhàm chán hay vị một điều anh phải tự thốt ra như đi tìm giới hạn của sự chịu đựng không chết vì đau đến hết già tại định mệnh của anh là không định mệnh và của em là đem nó đến cho anh định mệnh ấy em giấu mà không biết trong nụ cười dai dẳng sự mong manh anh vẫn viết những bài thơ màu sống sống là vị nhân sinh hoặc chẳng vị quái gì đó là tùy vào em lựa chọn trốn để anh tìm hoặc chưa đến đã đi anh phụ thuộc vào em nhiều thế một ngày kia em thấy nặng trong hồn thì em nhé đá.i anh ra thật khẽ xuống một dòng sông mất trí khôn anh cứ kể về em mãi thế phải vì em là tuyệt đối đàn bà? là để tôn thờ và căm ghét ranh giới là sự hòa lẫn thịt da? chẳng có cớ gì để quên anh đang viết anh là anh không phải sự xuất thần để em biết anh bình thường lắm đây chỉ là trò nghịch lúc phân vân nhân tiện lúc nghĩ về em thật đúng anh lại tìm xem anh có chỉ yêu mình nếu bảo có em sẽ không tin nhỉ nếu bảo không thì phí mất mấy câu thơ anh im lặng, phải không em, im lặng chờ mình em giải đáp lúc bơ vơ ngày anh bán thơ mua tặng em thơ khác bán bóng em đi để cuộc sống ngắm nhìn không thể khác họ sẽ dần dần hiểu tại sao anh luôn bị gạt vẫn tin ngày anh bán thơ đi mua cho em bát cháo mua cho con một trái bóng bay mua cho cha mẹ một mái nhà yên ấm mua hộ trần gian lại xanh ngày và trả lại cho hư vô bóng tối để khi nào lóa mắt lại vay ngày anh bán anh đi mua tự do cho anh mãi để tự do làm nô lệ cho đời anh được chết theo cách mà anh sống như chim bay hoa nở cá bơi anh biết đó không phải là ích kỷ hoặc sẽ là sự ích kỷ đẹp tươi anh sẽ không quỵ lụy mua danh dự bởi người anh yêu có thể tắt nụ cười là em đấy là chính là em đấy người mà anh bắt chước làm người anh chỉ muốn mình em yêu anh nhé chỉ mình em đau khổ đã đủ rồi ai sẽ phải là em lau bóng tối vẫn chỉ mình tim biết mà thôi khi đã dấn thân vào bể ái sẽ nhuốm chàm hoặc sẽ rất tinh khôi khi anh rót thơ từ môi tiềm thức có thể tưới trường ca mọc đến hết đời để làm gì nếu em không biết đọc và anh càng mệt mỏi em ơi nhưng anh sẽ viết khi anh muốn và nhủ lòng không khóc lúc đang chơi thiếu em thơ là bãi cỏ xanh hút máu tôi yên bình nằm lên… 20.08.03 XANH một ngày người con gái xén đi mái tóc thề những mong cắt lìa ký ức nhưng em ơi quá khứ nằm ở chân tóc kia… người con gái với vết thương không lành nữa ám ảnh về kẻ chạy trốn căm ghét đàn ông nhưng em ơi hắn ta không phải thằng đàn ông… buổi chiều những tiếng chuông dịu xoa và buốt xói kéo ni cô ra khỏi giấc ngủ thưa thí chủ người đã mơ thấy gì? nàng lặng im không nói bế những bông hoa đại lên trước khi nhát chổi khua qua rồi đặt xuống những sinh linh còn thiêm thiếp trong cái chết không đánh số thứ tự không hiểu nàng quét đi những gì… thanh thản đôi mắt trong vắt mặt trời rực đỏ rơi vào hóa xanh xao ở một thế giới hoàn toàn khác một gã thổ dân quăng chiếc bumêrăng về phía con chim tự do tiếng hót diệu kỳ của loài chim quen với cành cây cong khiến chiếc bumêrăng cảm thấy như cứa qua một làn nước trong suốt nó quay trở lại nơi gáy kẻ đã ném nó… ni cô mỉm cười sau tiếng sấm nàng vẫn nghe thấy tiếng chim hót 16.12.02 ĐỪNG TIN THI SỸ LÀM GÌ NẾU KHÔNG MUỐN PHẢI HOÀI NGHI CHÍNH MÌNH thi sỹ là người của cõi mơ là câu nói mớ thôi hờ hờ thế mà có đứa tin là thật nên đến bây giờ máu ngẩn ngơ thi sỹ phải là đứa ranh ma không thèm ăn cắp vịt với gà không thèm lừa phỉnh con nhà ngốc chỉ hay bỡn cợt chúng và ta thi sỹ là người của cõi dơ dơ vì sạch quá lắm kẻ ngờ tin là ngớ ngẩn không tin: dại tớ vừa đang viết lại vừa mơ 15.01.04 NHÈ NHẸ nghĩa lí gì những chữ cái này đâu tôi viết để gọi tên em lặng lẽ thế nào là một thời trai trẻ trong một thời đại đã già nua họ gọi tôi là một con cua khi tôi biết bò ngang theo bản chất nào cứ đi gieo mầm lên mặt đất dù đến khi quả chín hoá đất rồi tôi sẽ dừng ở một bờ môi uống cho thoả một ngàn lần cơn khát và bước tiếp trong làn hương ngào ngạt nâng tôi lên những lúc muốn gục đầu thì cứ gieo lên mảnh đất bạc màu những hy vọng và mầm xanh cổ tích đâm toạc toác những cằn khô cũ rích ngoi lên hay chết ngợp dưới lực dìm? cứ bình tâm mà xé nhỏ trái tim dán lên những mảnh đời đang trầy xước bởi trái tim mãi mãi là giọt nước bay hơi đi để lại muối mặn mòi tôi đã không được bé nhỏ để vòi: em đến nhé không thì tôi buồn lắm tôi vẫn lấy nỗi buồn ra mà ngắm và cứ dần yêu nó đến ngô nghê 31.05.02 NHỒI GIẢ DỐI PHÒI HIỆN SINH HIỆN SINH THEO KIỂU LINH TINH ẤY MÀ hắn sinh ra khi các mùa đã hết những người đàn bà dịu dàng đã chết tại sao nắng? vì mưa! ngã tư sở nhớ nhất là bánh mỳ (tắc đường nhớ nhì) hà nội nhớ nhất là không biết việt nam nhớ nhất là ai?! em không chắc là điều tôi nhớ nhất tôi nào đã quên đâu lịch sử đoạn này bị sâu răng cứ ngộ nhận là đau nơi ngực vì nhịp buồn nhân loại tôi cá viết về chính trị hay bất kỳ thứ nào mụ mị nếu hay thì vẫn cứ là thơ hắn muốn viết về đường bay nhưng không biết hắn muốn viết về không biết nhưng nhưng em làm ơn dịu dàng lên một chút khi tôi sinh ra thành phố đã chết rồi 16.01.04 NGỬI tôi ngửi thấy mùi thịt chó khi vào bếp thấy củ riềng ngửi thấy mùi thời gian rữa khi dần mất những thiêng liêng tôi ngửi thấy mùi ai khóc khi vô tình nhìn vào gương ngửi thấy mùi tương lai chín khi gieo máu xuống con đường tôi ngửi thấy mùi ánh sáng khi vò khe khẽ đêm thâu ngửi thấy mùi mâu thuẫn đắng khi tôi và tôi khác mầu tôi ngửi thấy mùi tiềm thức khi không còn thấy mùi gì nó ứa mùi em thật khẽ cho dù em đã ra đi… 26.06.03 KINH NGHIỆM * khi đã có kinh nghiệm về ung thư vòm họng ung thư gan ung thư phổi ung thư tiền liệt tuyến khốn nạn thế nào và cả sự khốn nạn chúng đem lại cho thân nhân và cả sự khốn nạn tình trạng bệnh viện Việt Nam (dù đây đã là những năm đầu thế kỷ 21) nếu được sống thêm một lần nữa chắc chắn tôi sẽ không chơi thân với rượu và thuốc lá khi đã có kinh nghiệm về sự nhạt nhẽo hèn hạ và hay bắt chước lung tung của mình nếu được sống thêm một lần nữa tôi sẽ không bao giờ cố làm nhà thơ (dù ai ai chả một lần viết những câu xuống hàng) khi đã có kinh nghiệm về thất tình thế nào và cơ nguy cơ bị rượu thuốc lá và thơ dụ dỗ khi ấy nếu được sống thêm một lần nữa xin lỗi em tôi vẫn… 07.01.04 A tôi không được là tôi sao tôi bị đặt tên tôi chẳng phải a qui, a cộng, a còng, a chấu tôi là a l a r m a l a r m a l a r m đừng để nước cạn thêm trong tim tôi nữa tại sao anh sợ tôi nói chúng tôi sao không hiểu hiện sinh mi ép uổng truyền lên trẻ con dây thòng lọng hung tàn không tin ta mi cũng chết giữa dã man 20.01.04 NHÌN căng mắt rọi vào quá khứ tại sao không thấy cái gì như mở choàng trong đêm tối mơ hồ những tiếng vô tri cho tôi một tia sự thật một niềm biết ơn phục sinh một nỗi tự do khai khẩn những gì đã tạo ra mình tôi đi tìm loài gạch lửa gieo vào những ngõ tương lai dẫm rụi đầm lầy hư ảo một đêm không phải trôi dài xin em bàn tay vuốt mắt ưu tư được ngủ giấc nồng trong cơn mơ mềm tôi tắm không lần trên một dòng sông 26.02.04 EM GIẤU GÌ em nắm hai bàn tay - và bảo tôi chọn một-em giấu gì trong ấy - ngọt ngào hay đắng cay lắc đầu em chẳng nói - vẻ mặt em lạnh lùng - sao tôi đang dằn vặt - mà em vẫn ung dung em giấu gì trong ấy - ở lại hay chia tay - em giấu gì, trời hỡi - hờ hững hay đắm say em giấu gì trong ấy - tôi bỗng giận em nhiều - hay bỗng dưng em muốn - đùa bỡn với tình yêu tôi bảo tôi không chọn - chọn đi, em dỗ dành - tôi bảo tôi không chọn - mặt em bỗng tái xanh em bảo tôi phải chọn - nếu không hãy giã từ - thì đằng nào chả thế - tôi quay gót, ngần ngừ nhưng em không gọi lại - tôi bỗng giận điên cuồng - hoá ra bao hò hẹn - chỉ là trò chơi suông nhưng rồi tôi áy náy - nàng đã có lỗi gì - nàng giấu gì trong ấy - gì đây hỡi cỏ cây nàng chờ tôi xin lỗi - tôi cũng thế, đợi nàng - thế rồi thu chào hạ - nàng lỡ bước sang ngang cũng kể từ ngày ấy - tôi đã sớm để tang - xoè, nắm, nắm, xoè, nắm - trong những ngày lang thang một hôm tôi bỗng thấy - thơ thẩn ở bên đường - cô bé và cậu bé - trong mưa phùn ẩm ương cũng chìa đôi tay nắm - cũng tỏ vẻ lạnh lùng - nhưng mắt không giấu nổi - một tia sáng mông lung rồi cậu bé chọn một - cô bé giở bàn tay - một bàn tay trắng xoá - mũi tôi bắt đầu cay cô bé cười khúc khích - bàn tay kia mở xoè - tôi không tin vào mắt - một giọt kẹo tròn xoe ... nhưng rồi tôi bỗng hiểu - tôi đã chẳng yêu nàng - tất cả, ừ, tất cả - chỉ là thói đa mang rồi tôi bỏ nỗi nhớ - tôi vun lại xanh ngày - thế mà tôi vẫn hỏi - em giấu gì trong tay? -Một trưa không số, 2002- BỖNG bỗng dưng lạc mất ngắn dài buồn như dao gỉ miết mài tháng năm râu già hơn cả tuổi cằm bao năm vẫn một thế nằm chung chiêng định cư không nổi cõi Riêng viết không trọn chữ thiêng liêng là Tình nỗi buồn xanh biếc thuỷ tinh đẹp nhưng sức sống sinh linh nhạt phèo 22.11.02 GIỜ ƠI bao giờ hết hạn hồn nhiên biết đâu cóc thấy muộn phiền như đang chẳng may mà có được nàng biết đâu... thôi... kẻo lại mang sấm truyền có những bài thơ tật nguyền xác thân đủ cả thừa nguyên nỗi buồn bao giờ hết nhớ cội nguồn biết đâu như tiếng ngáy luồn qua đêm bắt chước cả phố ngủ êm mặc cho hậu thế nặng thêm nợ đời bao giờ thì sẽ em ơi tôi coi đời sống trò chơi mất còn tại sao lại có trẻ con để tôi sợ chúng héo hon vì mình bao giờ tuyệt chủng hy sinh không ai hiểu nghĩa hoà bình nữa đâu thì em ơi cuối tinh cầu vẫn tôi với mối tình đầu: cơn điên tôi điên trong những dịu hiền tôi điên từ những ảo miền tha nhân và điên bởi lẽ tôi cần khi thằng tỉnh chẳng đỡ đần nhân gian bao giờ tôi hoá dã man để nhân loại hãi bạo tàn thiên tai thương ai lại lặng lẽ mài trái tim của một thiên tài rỉ hoen thẳm sâu tôi chỉ nông choèn sao em chẳng thể nào quen thật thà bao giờ ngôn ngữ tan ca vội vàng thay áo tràn ra cổng đời đón tôi nhé ngữ ngôn ơi cưỡi âm thanh để đến chơi sắc mầu Bao Giờ bạn ở nơi đâu hay là đợi lúc không cầu mà qua tớ cầm hộ bạn món quà của tim trồng được: mù loà tương lai Giờ ơi tớ đúng hay sai sao em chẳng cấy một vài sát na vào đâu đó giữa bao la để sau khi chết biết là ta đang 10.04.04 THỬ lửa thử lửa nước trong thử nước để thử em anh hoà trộn trái tim nếu nó sống nó sẽ muôn đời sống còn nếu không nó sẽ chết chìm lửa sẽ lạnh khi một tia lửa nguội nước ố hoen khi một giọt đục ngầu chỉ những trái tim trong văn vắt được rơi hoài trong vô tận thẳm sâu không khí thử những luồng không khí lẽ tự nhiên thử lẽ tự nhiên chúng mình thử làm kẻ điên em nhé kẻ điên không thử được kẻ điên 21.11.02 RU KHÚC II có cái gì thật bằng đời có gì dai dẳng hơn lời mẹ ru đứa trẻ sinh trong mịt mù sống trong mù mịt không thù nhân gian xác suất chỉ một phần ngàn chín trăm chín chín phai tàn nhanh thôi cũng là qui luật cả rồi trẻ con phải có vòng nôi ấm mềm trước khi dấn bước vào đêm sau khi tạm biệt êm đềm rong chơi nên không gì ảo bằng đời khi sinh ra thiếu những lời mẹ ru người ơi người ngủ cho ngu dành khi thức dậy tịch thu đớn hèn khi ngủ tranh thủ nhỏ nhen để khi thức dậy trắng đen rạch ròi ngủ thơm đi nhé giống nòi mỗi lần mở mắt biết vòi lương tâm nâng niu sinh mệnh mình cầm và tha thứ những lỗi lầm sa cơ chín trăm chín chín ngây thơ sẽ thôi bị những mịt mờ nhuộm đen ngủ đi ngủ cho bõ bèn mở ra những tiếng dế mèn trong tim ngủ đi lấy sức dậy tìm con đường để sống không dìm chết nhau ngủ đi cho dịu thời đau dậy tâm tỉnh táo mà lau lệ đời ngủ đi kẻ bị bỏ rơi dậy không ruồng rẫy chân trời tiếp theo ngủ đi trái đất hiểm nghèo để khi mở mắt quay theo ân tình ngủ đi nỗi nhớ hoà bình để khi tỉnh dậy thình lình thăng hoa đời cho em một món quà nhỏ nhoi giấc ngủ trong toà hoang vu yên tâm mà ngủ mặc dù có người thức để hời ru trắng đời dịu dàng mà ngủ em ơi cho tôi được ngắm mà vơi mệt nhoài thở lên đêm nỗi nguôi ngoai cho tôi được hít một loài sơ sinh ngủ đi em để dân tình thấy nhân ái vẫn hữu hình đâu đây dẫu cơn mơ có lạc bầy vẫn là một bức tranh đầy xôn xao tha nhân lặng lẽ đi vào từng hơi thở mỗi tế bào thay da để khi mở mắt em và từng sinh linh khác thật thà tung tăng ngủ đi em nhé dẫu rằng hồn nhiên đến mấy không bằng xa xưa nhưng hơn ở chỗ người vừa hồn nhiên sinh sống vừa ngừa thiên tai ngủ đi cho đêm bớt dài dậy nghe một thoáng ban mai mỉm cười ngủ ngoan em nhé, loài người để khi mở mắt thôi lười yêu thương cho nhau đời sống bình thường cho nhau cảm thức chán chường sêm sêm em là giấc ngủ dịu êm mà tôi thức trắng nhiều đêm mong chờ vừa mong chờ vừa nghi ngờ vừa nghi ngờ lại giả vờ vô tâm biết đâu mai mốt tôi nhầm vì không ngủ được mới hâm thế này còn như ai đó ngủ say bảo tôi rách việc mới bày ra thơ ai ơi thật đấy, tôi khờ nên không biết đến bao giờ thảnh thơi thôi thì muôn sự tại giời và giời muôn sự tại đời mong manh nếu dân tình tự học hành cá là đều biết đua tranh cực người ru gì câu cú chẳng tươi làm em ú ớ rượi rười chiêm bao thì em mở mắt ra nào thấy tôi trong tiếng mưa rào xa xôi chắc giờ em ngủ say rồi làm sao em đếm bồi hồi đang rơi 29.03.04 HIC nàng sáng tạo ôi cả thèm chóng chán sợ mất em tôi phải mới muôn đời tôi mới quá không nhận ra tôi nữa em chỉ là con bé dở hơi nàng sáng tạo tưởng ghê mà hay khóc ừ oan em em có ép đâu nào chỉ tại tôi tại tôi ngu dốt biết là đau mà vẫn cố lao vào nàng sáng tạo tội gì tôi phải mới một khi em vẫn thế cứ cũ mèm anh là thế mới mới là anh chứ và em thì cũ mãi mới là em em nói dối, trời ơi, em nói dối em dỗ tôi như muốn giết muôn đời em huyền bí và đầy toan tính dù em vừa là con bé dở hơi 28.12.03 HỞ em ơi hở sịp rồi kìa tôi không dám nhắc sợ lia lưỡi nhìn điều này chắc có người tin nhiều em hở sịp din din trên đường tiếc là vẫn thấy dễ thương tớ hơi bị bất bình thường phải không chẳng qua tại sịp em hồng và em thì có bờ mông cực buồn gợi cho tôi cánh chuồn chuồn gợi cho tôi nỗi cội nguồn phân chia 19.03.04 TÌNH CA CÂM vèo cái đã đến sáng trăng có vui khi hoà lẫn đèn đường? những giấc ngủ làm ai thao thức (không phải tôi tôi không ngủ được vì ngủ quá nhiều) em không pha cà phê tôi không uống không phải tôi uống em cứ pha cà phê cái bút biết nói những tiếng rột roạt như nỗi em từng cào cấu tim tôi vèo cái đã đến tối ngày hôm qua tôi làm gì đời trôi nhanh dù tôi đang không sống muốn viết về họ những sinh linh khác tôi nhưng viết gì khi giờ họ đang đẫy giấc có đứa trẻ còn thức có người đàn bà còn thức có người đàn ông còn thức có con chó còn thức đói nhưng viết gì khi viết rồi họ vẫn không no tôi kiên trì với cái chết rồi một ngày ba chấm rồi một ngày ba chấm em có tin không? phải rồi con mèo nó kêu đêm không phải bạn lũ chuột buồn kiếp sống no nê ngày ngày tôi ngày ngày em không giống chúng ta cái chúng ta từng mong trước đây để tôi kể cho em nhé em à rằng bước chân nghẽn lối không đường về không biết đi đâu hay là tôi đi sâu mãi mãi vào trong đêm thâu nơi mà bao linh hồn trơ xương vì đói khát tình thương vèo cái đã hết vèo để tôi kể cho em hỡi em à mà thôi nhé em yêu có đứa trẻ còn thức có người đàn bà còn thức có người đàn ông còn thức có con chó còn thức đói nhưng viết gì khi viết rồi họ vẫn không no 28.12.03 NHƯ VẬY ĐI EM sao chẳng một ai phát hiện ra điều đó nếu phát hiện rồi sao chẳng nói cho ta nói đi em dù mãi là ngộ nhận anh mơn nhịp chân thành khái niệm để lúc khác hẵng hay nói đi em biết đâu giây lát tới giữa chúng ta là chân không âm thanh từ môi em không làm mật trên tai anh nữa bay hoang hoài trong tiềm thức chông chênh nói đi em dù là qua điện thoại qua một rừng người hò hét hân hoan qua một đại dương hoàng hôn bật khóc giọng nói làm anh khẽ giật mình như chiếc bóng đêm rơi nói đi em véo anh khỏi im lặng đổi mùa xuân lấy một tiếng cười trong nói đi em những bài thơ cấm khẩu nói đi em ngôn ngữ yếu lắm rồi 10.03.04 ...NHƯNG... có thể ta mất nhau trong một đêm hoang vắng trời ngút ngàn mây trắng anh tan vào cơn mưa lặng im là dối lừa nói ra e ngộ nhận thế nào là số phận? thế nào là cho nhận? yêu được hay được yêu? anh là sợi dây diều căng mình như muốn đứt gió rú lên phừn phựt em đừng bay nghe em em đừng bay đừng bay đừng dần tuột khỏi tay cuộc đời là đứa trẻ quay cuồng giữa rủi may quằn quại giữa trả vay làm sao để không thấy cuộc đời này mong manh? “ngọc bất trác bất thành” anh bất em bất mãn 11.03.03 BÀI NGÀY 14 một định nghĩa về phố vừa qua đời trên trang từ điển chưa ố vàng thắp cho nhau một nén nhang bằng cỏ một ngày kia nhìn rừng cỏ xanh nhớ êm bao cái chết dịu dàng một chân lí vừa tắt khi đi qua hơi thở nhẹ của thời đại tôi bỗng sợ mình vô nghĩa mãi trong em một đời sống đang hát khúc ca không rõ ràng tôi muốn câu thơ này cù câu thơ cuối cùng trong khi nó đang nhoà rơi nước mắt không cần hiểu đâu thơ nhiều âm thanh mãi phấn đấu im lặng điểm khởi thuỷ cho mọi thoát xác có một đêm anh nghe nhiều chim hót khi rờ hoài lên những phím thơ 14.03.04 LÀ tôi nào mà chả là tôi và em chỉ một mà thôi em à xa nào mà chả là xa tôi xa em cả thịt da cả hồn lồn nào mà chả là lồn nhưng yêu là biết bảo tồn cho nhau 03.01.04 MẤT tâm hồn tôi đã mất trinh từ khi tôi bị mất hình như em tôi dây vào bãi tẹp nhem khi đau đéo thấy ai thèm tinh khôi 07.01.04 TỚ VÀ BÙI GIÁNG CHẠY THI MÚT MÙA tớ và Bùi Giáng chạy đua tớ hoà lục bận và thua bát lần tớ cay cú lắm phân vân có khi muốn thắng phải cần đôping tớ không thích bị thần kinh nhưng mà Bùi Giáng cứ tinh tướng hoài thế là mới có choai choai tớ điên như thể đã ngoài mười mươi thấy thế Bùi Giáng chỉ cười cười cái con khỉ! hở mười cái răng Bùi Giáng chả nói chả rằng lồng ra khắp phố tung tăng múa vờn tớ lần theo vết cô đơn đổ về hang ổ cái cơn mơ hồ… …sau lưng, Bùi Giáng ngây ngô giật mình, suýt bị ô tô dẫm vào dễ dàng Bùi Giáng mày tao hỏi han toàn chuyện chiêm bao búi xùi: ấp ôm cô ả có vui? …hoá ra là tớ vương mùi nàng thơ! Bùi Giáng đuổi đến bây giờ thế mà cứ tưởng (hờ hờ) chạy thi tớ mà bấm nút điên thì… 16.01.04 NGUỒN bắt đầu từ nỗi khổ mà loài người yêu nhau? người mẹ yêu đứa trẻ bắt nguồn từ cơn đau bắt đầu từ khao khát mà loài người xa xôi? đứa trẻ rời xa mẹ để đi tìm đôi môi bắt đầu từ đâu thế mà viết thành câu thơ lúc trước thì không biết bây giờ là bơ vơ 03.06.03 CẢM ƠN EM cảm ơn em đã là đốm lửa cháy đâu đây trong sa mạc bạt ngàn dù sức nóng làm bùng lên cơn khát cơn khát làm chính nó cháy thành than cảm ơn em đã là đốm lửa bởi tôi tin nơi ấy có con người đã thắp sáng cho tôi tìm đến nhai đã đời muôn hạt nước mọng tươi cảm ơn em đã là đốm lửa để cho tôi có cớ tiếp tục tìm dù có thể là gốc cây sét đánh hay chỉ là ảo ảnh của con tim 03.06.03 MỘT ĐÔI KHI khi trí óc không còn dai sức để viết những câu thơ dài hơn tháng năm ta nín thở nghe đêm thở những hơi lạ lùng thơm mùi hư vô nâng tay lên bắt mạch không gian hoặc thời gian hoặc gì đó hoà vào không khí thấy nhịp tim lúc nở lúc tàn nếu có em ở đây ta sẽ hỏi: mấy giờ mình ngồi im bên nhau rồi, em? nếu em ở đây em sẽ đáp: ở bên anh không có thời gian trôi hay là em sẽ đáp theo một cách khác chỉ biết sẽ làm ta mỉm cười… sự cô đơn sẽ dẫn loài người tới đâu? trả lời ta là im lặng và phải chăng im lặng chính là câu trả lời? này mặt trăng mờ ảo em đừng chối em đang nhớ và mong mặt trời 08.06.03 TẶNG EM tặng em chiếc lá sắp vàng tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh tặng em chút ít lòng lành tôi bao năm tháng để dành không tiêu tặng em một sợi dây diều giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây còn gì để tặng em đây? nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng… 10.06.03 HANG SỬNG SỐT anh đi trong động nước rơi bỗng dưng thảng thốt ngàn đời thiếu emnhìn bao hốc đá mà thèm làm người tiền sử để xem có buồn? anh đi lạc lại cội nguồn thấy lòng chợt muốn ở luôn rồi tàn câu thơ lộn cổ thời gian anh không còn muốn nài van em về anh đi hoang lạnh bốn bề hình như chỉ có một nghề là đi cho quen đơn độc lầm lì không còn sửng sốt mỗi khi lạc mình anh đi như kẻ tàng hình vắng anh đời có yên bình hơn không? câu thơ này của nhà trồng: thế gian như một chiếc lồng không nan 18.06.03 MỘT BÀI THƠ tôi đi tìm tự do cầm tù trong trái tim em ngày đè lên ngày đêm bay trong cơn mơ say lồng ngực tôi chấn động và rạn nứt chờ bàn tay em toả hơi ấm vá lành tôi muốn khi bay lên nhìn thấy trái đất này còn trinh nguyên xanh rút dao ra khỏi nỗi nhớ tôi thấy niềm đau như có mùi em thơm chảy loã lồ lên câu thơ trong veo lau nước thời gian đi bỗng thấy tự nhiên vết cứa tôi dội giấc ngủ lên mình gột rửa tiếc là giấc ngủ cũng thiếu em không đủ những nguyên tử tinh khôi cách xa hàng quãng phố tôi vẫn mơ hồ mùi thơm chín đôi môi 20.06.03 Nguyễn Thế Hoàng Linh

Bài gốc đăng tại: gio-o.com

Xem thêm tác phẩm khác →