← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 19 tháng 6, 2003
VỚI MỘT CON NGƯỜI
người la í ới còi tin tin giữa chợ một bà lão ăn xin thời đại ánh sáng bà thì chậm nhân gian lờ hoặc trơ mắt nhìn ngày xưa có phải kiếp trăng hoa má hồng giờ bạc mắt giờ nhòa hồn đã bỏ đi thân ở lại sống để mà ăn nốt tuổi già? hay là người mẹ sống vì con má trắng giờ thâm mắt giờ mòn thương lũ con nghèo như giẻ rách sống cho héo nốt chút hon? hay là người vợ thiếu thủy chung nhân tình ruồng rẫy bước đường cùng ngửa tay từ thủa còn xanh tóc thế rồi qua béng kiếp phù dung? hay là người vợ ở mom sông cúi mặt ngậm cay để nuôi chồng tay héo tươi lên từng bụm máu dật dờ qua nổi hết mùa đông? hay là chẳng một chốn nương thân cả gan không chịu nhuốm bụi trần đắng cay rồi cũng đành rơi lệ buông xuôi mà lết bàn chân? hay là chẳng một nỗi đau chi xin rồi quen miệng về ngủ khì sáng dậy ra hàng chén bát phở nhìn đám ăn xin nhổ phì phì? sao mà tàn nhẫn thế hả ta rồi một mai kia mi cũng già biết đâu mi cũng mi cũng lại... thôi thì nghìn lẻ biếu người ta (có những bộ mặt đời biến đổi tôi không định dạng được, trời ơi) 2002 (trích trong phần ?otôi vô tình? của ?omầm sống?) ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →