Những ngày nẩy lộc đâm chồi
Của thiên nhiên lẫn của tôi của người
Bông hoa rụng xuống còn tươi
Hạt mưa rớt xuống còn mười nỗi vui
Những ngày cho phép tôi lùi
Để loang trong bóng tối mùi bình yên
Sáng ra bước dưới thiên nhiên
Bầu trời không một đường viền của mây
Những ngày đối diện cái cây
Không gây phán xét không gây phiền hà
Tâm hồn ta đã sớm già
Cho nên trẻ muộn cũng là tháng năm