Bác nói thế làm tôi cứng họng, ức lắm. Ức nhất là nhận mình cứng họng nghĩa là tinh vi, tự nhận mình tài.
Về những topic của mình, tôi nhận thức như sau: Ý nghĩ chỉ nên post bài nào mình thấy thật hay lên là thường trực nhưng không tránh khỏi những lúc dễ dãi lơi là, một phần vì nhu cầu giải tỏa, muốn nói một vài câu, thế là kiếm đại một bài post lên kiểu diễn đàn vui chơi (hic, nhiều lúc cũng nhược, a dua cách ?okhông nên hoãn cái sự sung sướng đó lại? của đám đông), có lúc mục đích rất cá nhân (cái này chỉ rất ít đối tượng trong cuộc mới biết). Một phần cũng bởi không được trả tiền đâm ra ý thức dành thời gian làm việc khác cho việc chọn post bài hay cho xứng đồng tiền bát gạo độc giả bỏ ra có lúc rất kém.
Vì vậy, những topic không phản ánh nhiều năng lực sáng tác của tác giả tại mỗi thời điểm post bài. Những chắt lọc trong quá trình sáng tác của tác giả dễ tìm thấy hơn trong các tập thơ. (Nên đọc rồi mua tiếp cũng vẫn có cái mới dondu nhé ).
Có một điều thú vị: thơ trên topic lắm lúc phản ánh sự trồi sụt bản lĩnh, thái độ chọn của tác giả, những tâm trạng vội vã, những lúc dễ dãi, những lúc tha hóa khom lưng trước đồng tiền... Topic nhiều khi như một sự lột trần, một sự lỡ lời, một sự thiếu chuẩn bị có tính học thuật. Nó giúp tác giả vô tư hơn, nhờ thế được giải toả, dù có thể sẽ phải trả giá cho sự vô tư đó.
Bác viết
?odù sao đã là ngôi nhà mới thì...?
thì đúng là tôi không còn cãi được gì. Nhiều lúc mình không còn nhớ mình đặt tên topic là thế. Rất cảm ơn những sự nhắc nhở thông minh và tế nhị của bác . Mong bác luôn nhắc nhở tôi những lúc hụt chân .
Câu hỏi của đời người: Làm sao để có tài/không có tài mà không mệt? Làm sao lấy mệt làm vui? Làm sao niềm vui không hủy diệt người khác? Làm sao chia niềm vui cho người khác?
==============
Sau một ngày
sau một ngày mệt mỏi thần kinh. ta lại đến chuốc thêm mệt mỏi. thở bầu không khí khô như ngói. ngấm thêm vào thân xác vốn khô khan
ta nhận ra mình đâu phải bị man. ta chỉ bị crazy một chút. giống như Bin Laden giống như George Bush. cứ sống hoài chẳng biết sống làm chi
những ý nghĩ dại rồ cút hết cả đi. cho ta được ngủ ngon một giấc. rồi mai lại dại rồ thêm một bậc. đến level 99 chẳng chịu thôi...
2001