đời đẹp quá nắng còn non đẹp quá
sinh linh đau và chết thế nên buồn?
mà ơ nhỉ buồn là gì nhỉ?
cái ta đang có phải buồn không?
thèm được lao động giữa ruộng đồng
để quên hết hoang mang về cuộc chiến
ô dù quên sự thật còn hiển hiện
sao mà đời không ảo hở đời ơi?
đến một ngày chiếc lá cuối cùng rơi
ta vẫn thấy mình chưa hề giẫy chết
ôi cái sức sống hoài mất nết
dai dẳng như một món nợ đời
ta nợ tia sáng của mặt trời
nợ người chết và cả người chưa chết
ta nợ hết nợ ơi ta nợ hết
ta nợ em một cuộc sống thanh bình
một ngày ta bị cái ác tử hình
khi sự thật bị lưỡi đời liếm nát
mắt quấn vải dựa cột và ta hát
một khúc ca chỉ cho riêng em thôi
lỡ ngày mai ta mất em rồi
ta vui lắm vì em không phải khổ
bởi đời ta như kẻ chơi sổ xố
được lòng người hoặc mất hết lòng ta
chắc gì ta được sống đến lúc già
nên đành sống gộp ta muôn đời kiếp
còn sống được thì ta còn sống tiếp
ai đủ ác tàn để muốn giết ta đây?
em là mây là mây nhé là mây
ta dịu ngắm cho máu sôi nguội lại
để là ta nhỏ nhoi và trẻ dại
đời nợ ta chưa trả một chữ người
11.04.03
linh