← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 2 tháng 2, 2010
NỖI ĐAU
ai vẽ Nỗi Đau oằn lên lá nhuốm màu diệp lục tứa men hồng Nỗi Đau là gì nhỉ? sao gợi lên chỉ thấy hư không? Nỗi Đau đi lang thang trong những bức tranh trong những nụ cười hồn nhiên nhất Nỗi Đau khi ta đặt chân lên mặt đất khi ta hít thở khí trời Nỗi Đau chơi vơi trong những pho tượng đen lừng lững Nỗi Đau đứng sững trong từng con sóng ghì ôm vách đá mỏi mòn ai mang cho tôi nỗi đau bằng nụ cười dành cho kẻ khác tôi mang cho ai nỗi đau khi tôi đau đớn vì người ấy em ơi em đã đau khi thấy mình không xinh đẹp em biết không? tạo hóa tủi thân em ơi em đã đau khi thất bại có người chiến thắng chẳng còn vui Nỗi Đau Nỗi Đau làm sao tôi kể hết? ngày mai tôi chết Nỗi Đau vẫn còn chịu đau đớn của tôi làm sao tôi có thể ra đi vội vã nếu để trong lòng ai đó nửa Nỗi Đau tôi lẩn tránh Nỗi Đau và ngã vào Nỗi Đau đang lẩn tránh tôi khi tôi phủi mình đứng dậy bàn tay tôi làm đau tôi bàn tay tôi làm đau hạt bụi về trả thù trong mắt em đỏ hoe tôi thường tắm cho Nỗi Đau bằng bình minh lấy nắng mai chà xát đến khi dòng máu lạnh ửng hồng lên nhưng Nỗi Đau là một đứa trẻ ở bẩn nó thường đùn đẩy cho cô bé nhút nhát người ta thường gọi là Niềm Vui nhưng cả cô bé ấy cũng ở bẩn nên thường khóc thút thít mỗi khi những hạt sương dội òa lên mái tóc tôi lại vô tình làm cô bé ấy đau… nhưng Nỗi Đau là đứa trẻ có nhiều cảm xúc nhất nó thường đánh nhau với tôi lúc tôi ngồi một mình và mỗi khi nó chiến thắng nó lấy những giọt nước mắt băng bó cho tôi rồi xin lỗi và lặng im để tôi nhấm nháp bằng bộ não đầy những hàm răng lởm chởm còn mỗi khi tôi chiến thắng buồn thay tôi chẳng thể làm gì khác hơn là mỉm cười hay cười phá lên khi nó run rẩy tôi lại làm đau cả Nỗi Đau! một lần tôi thử thả Nỗi Đau vào những dòng nhạc và ngân lên trong tiếng rền rĩ của chúng tôi thấy Nỗi Đau đang gặm nhấm chính mình lần đầu tiên tôi thấy lo cho nó! tôi chạy ra đường và giúp đỡ một người coi tôi là người dưng rồi đánh cắp Nỗi Đau của người ấy nhưng người ấy chẳng hề mỉm cười có phải vì Nỗi Đau sinh sôi nhanh quá? tôi thật may chỉ có một Nỗi Đau… tôi đem Nỗi Đau đánh cắp được về làm bầu bạn với Nỗi Đau của mình thi thoảng tôi thấy chúng cười phá lên hay chúng vừa chiến thắng Nỗi Đau của chúng và tôi cũng cười phá lên vì tôi thấy vui từ đó tôi trở thành một gã kẻ cắp chuyên nghiệp một lần tôi thấy cái người đã không mỉm cười ấy mỉm cười tôi đoán là còn bao người chuyên nghiệp hơn tôi cảm ơn Nỗi Đau đã mang con người lại gần nhau rồi một ngày tôi làm đám cưới cho Nỗi Đau của tôi với Nỗi Đau của tôi trong mắt em và có lẽ chúng đã “ăn cơm trước kẻng” nên sớm sinh ra một đứa trẻ đặt tên là Tình Yêu nhưng tôi đọc được nỗi buồn trong Nỗi Đau của những Nỗi Đau còn lại và thế là tôi lại tổ chức hôn lễ cho chúng với những Nỗi Đau còn lại trong mắt em nhưng vẫn còn thừa ra cậu bé Cô Đơn vì thế tôi lại đi đánh cắp những Nỗi Đau khác và gọi chúng là Tình Bạn… 2002
Xem thêm tác phẩm khác →